Chương 17: Chỉ Điểm 3 Năm Trước

Vốn đang cùng với một đám chim hoàng oanh nói chuyện nhưng thấy xuân đức hướng phía hắn gật đầu chào hỏi thì lăng vân thoáng cái sững người.

trong lòng thì thầm nghĩ "tên bất bình thường này sao lại xuất hiện nơi đây".

Bỗng nhiên hắn nhớ tới điều gì , hắn lúc này bỏ qua đám nữ nhân đang vây ở xung quanh sau đó nhanh chân đi về phía trước, sau khi đi tới bên cạnh xuân đức thì hắn lấy ra một tấm hắc kim tạp đưa cho xuân đức, nhìn xuân đức hắn tươi cười nói:

" tam thiếu đây là một chút lòng thành của mấy người chúng ta, mong tam thiếu nhận lấy."

Nhìn thấy hắc kim tạp thì xuân đức hai mắt sáng ngời, hắn lúc này tiếp nhận hắc kim tạp sau đó nhanh chóng cất.

vỗ vai lăng vân một cái, hắn tươi cười nói:

"lòng tốt của mọi người ta xin tâm linh.

mà ngươi không cùng với các cô nàng kia tiếp tục nói chuyện nữa sao?"

Lăng vân lắc đầu cười nói: "các nàng chỉ là thỉnh giáo ta về mặt tu luyện mà thôi, ta cũng đã chỉ điểm các nàng.

mà không biết hôm nay dực đức huynh tới đây cũng để xem tỷ thí sao?"

Nhìn hai người thân thiết như vậy thì đám thiếu nữ ở phía sau đang muốn tiến lên thì chậm lại bước chân, sau khi nghe được lời nói của lăng vân thì các nàng hai mặt nhìn nhau, tiếp đó liền rời đi.

Xuân đức nhẹ gật đầu nói:

"ừ, ta là tới xem tỷ tỷ ta.

mà người không có tham gia lần tỷ thí đợt này sao?"

Lăng vân lắc đầu cười nói:

"không hứng thú, nếu có hứng thú sẽ tham gia.

mà dực đức huynh hẳn là chưa biết đường, để ta lăng vân đi trước dẫn đường cho huynh."

Xuân đức nghe vậy thì gật đầu nói:

"cũng được."

Tiếp đó một đám người đi vào bên trong kinh tây lầu, bên trong nơi đây là dành cho người có thế lực nên bên trong không có mấy người.

đi một hồi lâu qua hết khúc quẹo này đến quẹo khác bọn hắn cuối cùng cũng tới được khu vực gia tộc họ trương , khi tới đây thì xuân đức nhìn thấy thấy một đám người đang châu đầu ghé tai bàn tán những trận thi đấu vừa xảy ra.

Khi nhóm người xuân đức đi vào trong này thì những người khác cũng quay lại nhìn xem là ai tới. nhìn thấy một đoàn người tiến vào thì một người lúc này bước lại gần đi tới trước mặt lăng vân cười hỏi:

Lăng vân vẻ mặt hắn quái dị nhìn tên thanh niên trước mặt, sau đó lại nhìn qua xuân đức bên cạnh, thấy sắc mặt hắn tối tăm thì trong lòng lăng vân cười trộm không dứt.

Xuân đức mặt đen như đáy nồi hắn lúc này quả thực phát bực vì gặp ai cũng bị người ta hiểu lầm, mà hắn bắt lan lan lại không có cách nào.

nhìn tên thanh niên trước mắt trầm giọng hỏi:

"người thấy ta giống nữ nhân sao?"

Tên thanh niên cảm thấy có chút gì đó không đúng nhưng trong lúc nhất thời lại không biết là sai ở điểm nào, hắn lúc này nhẹ gật đầu nói:

"đích xác là như vật."

"hự."

Tên kia vừa nói xong thì xuân đức liền giận quá không kiếm được mà cho tên kia một đấm vào bụng, tên kia thoáng cái quỳ trên mặt đất hai tay ôm bụng, vẻ mặt đau đớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!