Buổi sáng ngày hôm sau.
Nhìn ra ngoài thấy trời đã sáng thì xuân đức đứng dậy vươn người một cái, hắn lấy ngón tay dụi dụi mắt sau đó thầm nhủ:
"cũng tới lúc nên trở về rồi."
Nhìn qua vũ y vẫn đang nằm ngủ thì hắn cười cười.
ở gần đó nhã phương, nhã uyển thấy hắn tỉnh dậy thì lúc này hai nàng cũng tiến lại vấn an.
"công tử buổi sáng tốt lành."
Xuân đức nghe vậy cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười hắn lúc này như nắng xuân mà không phải cái kiểu miễn cưỡng giống ngày trước.
"các ngươi tốt.
hôm nay chúng ta quay về hoàng thành thôi."
Nhìn thấy xuân đức như hóa thành một người khác, cả người tràn ra một loại tươi mát khí tức thì nhã phương cùng nhã uyển đều có một loại không chân thực cảm giác.
hôm qua vốn tưởng là nhìn lầm nhưng xem ra việc này là sự thật.
Có điều bọn họ cảm thấy như lúc cũng tốt, lúc trước bọn họ thấy thực sự áp lực, từng ánh mắt cử chỉ của xuân đức lúc trước đều mang cho các nàng cảm giác áp bách thật lớn, nhất là khi hắn bộc lộ ra sát tính của bản thân, thời khắc kia khiến cho các nàng hô hấp cũng khó khăn.
Dẹp qua mấy cái suy nghĩ lung tung.
nhã uyển nói:
"công tử, xe đa được chuẩn bị.
khi nào chúng ta quay trở về?"
Xuân đức suy nghĩ một chút liền cười nói:
"hiện tại quay trở về, hai người các ngươi mang mấy tên sơn tặc kia ném vào trong xe cho ta, có việc cần dùng tới bọn hắn."
Nhã uyên cùng nhã phương nghe vậy thì hai mặt nhìn nhau, có điều các nàng cũng không có hỏi nhiều mà theo lệnh của xuân đức mang đám người lăng vân ném vào bên trong thú xa.
Về phần xuân đức lúc này thì ôm lấy vũ y khoan thai theo sau.
sau khi lên thú xa thì xuân đức lại nằm lên vị trí lúc trước, sau khi căn dặn nhã uyên cùng nhã phương một vài vấn đề thì tiếp tục cùng vũ y ngủ.
…..
Thời gian nhanh chóng đi qua, cũng không rõ là bao lâu.
giữa lúc xuân đức đang nằm ngủ ngon lành thì thanh âm của nhã phương vang lên:
"công tử, đã tới thủy tiên các."
Xuân đức lúc này ngồi dậy, hắn ngáp dài một cái chảy cả nước mắt.
nhìn qua vũ y cũng vừa tỉnh thì hắn tươi cười hỏi:
"cảm thấy đói bụng không, ca ca mang muội đi ăn cái gì đó nhé."
Vũ y dùng đôi mắt ngây thơ to tròn nhìn hắn, trong đôi mắt kia hiện lên vẻ thích thú cùng một chút gì đó hiếu kỳ.
nàng nhẹ gật đầu cười nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!