..-o0o..-
Thời gian cũng không biết là đã đi qua bao lâu, đang lúc xuân đức ôm tiểu y nằm ngủ ở trong xe thì xe ngựa bất ngờ dừng lại, cùng lúc đó thanh âm ồn ào từ bên ngoài vọng vào trong này.
Một thanh âm khàn khàn của nam tử vang lên.
" dừng lại.
đường này không thể đi, các muốn vào trong tử vong sâm lâm thì chọn đường khác để đi."
Tiếp đó xuân đức nghe đến tới giọng nói bất mãn của nhã phương vang lên:
" vì sao không thể đi, các ngươi lại là người nào?"
Ngay sau là một giọng nói nam tử có phần trêu chọc vang lên:
" lão đại, ta nhìn hai cô nàng này rất xinh đẹp, đã vậy tu vi còn không tệ.
bằng không lão đại liền thu hai nàng làm thị thiếp."
Hơi nhíu lại mày, xuân đức lúc này ngồi dậy, sau đó đi ra bên ngoài nhìn xem là có chuyện gì.
tiểu y thấy hắn muốn ra ngoài thì cũng cầm lên song đao sau đó đi theo phía sau.
Vén lên cửa rèm che, xuân đức ló đầu ra bên ngoài hỏi:
" chuyện gì xảy ra vậy?"
Nghe được thanh âm quen thuộc của tam thiếu gia, hai tỷ muội nhã phương cùng nhã uyên đồng thời quay lại nhưng lúc hai người đang định thưa bẩm thì dừng lại, bởi vì hai nàng không nhìn thấy tam thiếu gia quen thuộc của bọn họ đâu mà thay vào đó là một nữ tử xinh đẹp tuyệt luân, có điều trên thân lại đang mặc quần áo của tam thiếu gia.
Nhất là khi thấy vũ y cũng ló cái đầu nhỏ ra nhìn hai nàng thì cả hai không khỏi sửng sốt hồi lâu, bao nhiêu ngôn ngữ lúc này đều hóa thành sự kinh ngạc.
Sau một lúc lâu, nhã phương mới không quá xác định hỏi:
" hai người là ai? vì sao lại ở trên xe ngựa của chúng ta? tam thiếu gia đâu rồi?"
Nghe được nhã phương hỏi thì xuân đức lúc này mới nhớ ra bộ dạng của mình lúc này, hắn bất đắc dĩ vô cùng, thở dài hắn tùy tiện bịa ra một cái cớ nói:
" một lời khó nói hết, tu luyện xảy ra vấn đề mà thôi.
hai người các ngươi cũng đừng quá để ý làm gì."
Nhã uyên bối rối nói:
" người thật sự là tam thiếu gia sao? thế nhưng tiểu cô nương này là ai?"
Xuân đức nhìn xuống tiểu y, hắn lúc này lại bịa ra một cái lý do đến hắn cũng không tin:
" nha đầu này sao, lúc ta vào bên trong thì liền đã thấy nàng rồi, có lẽ nha đầu này đi lạc cũng nên, tới lúc về sẽ đi tìm người thân của nàng."
Nghe công tử nhà mình nói như vậy thì trên mặt của nhã phương cùng nhã uyển đều là hiện lên vẻ "không tin tưởng", có điều các nàng cũng không nói cái gì.
Nhưng đúng lúc này, một thanh âm không vui vang lên, cắt ngang cuộc nói chuyện của ba người:
" các ngươi xem nơi đây là nơi nào, nếu như muốn nói chuyện thì tìm nơi khác mà nói chuyện.
đây không phải là nơi cho các ngươi hàn huyên."
Nghe được thanh âm này thì xuân đức lông mày không khỏi nhíu lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!