Ta không làm thì thôi, đã làm thì làm tới cùng, trực tiếp công khai mọi chuyện, hy vọng lôi kéo ông ta nhập hội.
Do lo lắng cho sự an nguy của người nhà, Đậu Hiến vốn định từ chối, mãi đến khi ta phô diễn sự lợi hại của Thi Thêu và sau khi Trịnh Hinh Dung sinh hạ quái thai, ông ta mới hoàn toàn tâm phục khẩu phục, nguyện ý cùng ta nội ứng ngoại hợp.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Dung Mỹ nhân không có ở trong cung, ta mất đi rất nhiều thú vui, làm gì cũng thấy nhạt nhẽo.
Mãi cho đến đêm hôm đó.
Ta đột nhiên nhận được thư chim bồ câu của Đậu Hiến gửi tới, trên giấy viết bằng mật mã đã ước định từ trước:
"Trịnh gia mưu đồ bất chính, chuẩn bị vận chuyển thuốc nổ vào cung, định vào tiết Vạn Thọ sẽ tạo phản, phò tá Duệ Vương cướp ngôi lên ngôi."
Xem xong, hai mắt ta sáng lên.
Trên bất chính hạ tắc loạn, cả hai cha con Trịnh Vũ, Trịnh Hinh Dung đều chẳng phải hạng tốt lành gì.
Nếu họ đã muốn bị tru di cửu tộc, vậy thì ta nhất định phải giúp một tay rồi.
Ngày hôm sau sau khi thỉnh an xong, ta cố ý đi cực chậm.
Hoàng hậu cũng nhìn ra manh mối, bèn lấy cớ thảo luận tâm đắc thêu thùa mà giữ riêng mình ta lại.
Bà ta ngước mắt nhìn ta một cái, rồi cho lui tả hữu, nửa cười nửa không hỏi:
"Muội muội hôm nay có chuyện gì sao?"
Ta lấy lá thư Đậu Hiến gửi tới từ trong ống tay áo giao cho Hoàng hậu, đem toàn bộ kế hoạch mưu phản của cha con nhà họ Trịnh khai ra hết.
Nghe xong, Hoàng hậu hoa dung thất sắc, bật dậy:
"Cái gì?"
"Lời… lời này là thật sao?"
Ta gật đầu, bày tỏ mình đã kết thành đồng minh với Đậu Hiến, vả lại đã kiểm chứng được một phần quy trình, tin tức tuyệt đối chính xác.
Hoàng hậu nhíu chặt đôi mày liễu, suy nghĩ do dự hồi lâu, ánh mắt chợt lạnh thấu xương, hệt như muốn nhìn thấu hoàn toàn tâm can của ta:
"Đây là đại công "định sách, cứu giá, an xã tắc", liên quan trực tiếp đến hoàng quyền và sự tồn vong của quốc mạch, muội cam lòng nhường lại cho ta sao?"
Hoàng hậu vừa dứt lời, ta liền chỉnh lại ống tay áo, khom người vái chào:
"Sau khi trừ khử Dung Mỹ nhân và Trịnh gia, ta có một thỉnh cầu…"
Hoàng hậu nheo đôi mắt hạnh, quan sát hồi lâu, đột nhiên lên tiếng:
"Muội muốn xuất cung?"
Tục ngữ có câu, một khi vào cửa hoàng thành sâu như biển.
Ngoại trừ những trường hợp vô cùng hiếm hoi như phế truất, giải tán, bệnh nguy kịch cần cứu chữa, phi tần hầu như bị cấm túc cả đời, phạm vi hoạt động chỉ giới hạn trong Đông Tây lục cung và Ngự Hoa Viên.
Ta gật đầu.
Dù sao năm xưa ta tham gia tuyển tú cũng chỉ đơn giản là để báo thù cho đích tỷ, chờ đến khi bụi trần lắng xuống, việc ở lại trong bức tường cao vạn trượng này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Hoàng hậu hơi gật đầu:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!