Chương 5: (Vô Đề)

Kết quả thì sao? Hoàng đế chẳng thèm đoái hoài, ôm ta bước đi. Chẳng mấy chốc, chỉ dụ truyền khắp hậu cung. Ai nấy đều chấn động, Hoàng đế cư nhiên đã ra tay thật với Dung Quý phi, đây là điều chưa từng xảy ra trước đây.

Nhưng họ đâu có hay biết, màn báo thù của ta mới chỉ bắt đầu. Sau sự việc này, Hoàng đế thường xuyên đến điện Vân Hường dùng bữa, nghỉ ngơi, ân sủng của ta hệt như Dung Quý phi thứ hai. Các phi tần hậu cung đỏ mắt ghen tị, kéo nhau đến chỗ Hoàng hậu nói xấu ta, nhưng bà ta đều lờ đi, thậm chí còn sai ma ma chưởng sự đến hỏi thăm, tặng không ít đồ bồi bổ.

Ta hiểu rõ, Hoàng hậu chẳng phải từ bi gì, mà đơn giản là muốn mượn đao giết người, tiếp tục đè báp Dung Quý phi. Hơn nữa gia thế ta tầm thường, dù Hoàng đế có sủng ái thế nào cũng chỉ là một con chim yến nhỏ, không thể gây ra bất kỳ đe dọa nào cho Hoàng hậu. Ngược lại là Dung Quý phi, phụ thân bà ta là Trịnh Vũ – Phiêu kỵ Đại tướng quân từ nhất phẩm, kinh qua ba triều đại, chinh chiến cả đời. Dù tuổi tác đã cao nhưng dưới trướng vẫn có ba nghìn thiết kỵ, vạn quân mã, nhiều năm qua đức cao vọng trọng, uy trấn triều đình. Chính vì thế Dung Quý phi mới dám kiêu ngạo hống hách như vậy.

Nhưng bà ta đã g**t ch*t đích tỷ vốn xem ta như bảo vật, vậy thì dù thân phận cao quý đến đâu, ta cũng nhất định phải lấy răng đền răng, bắt bà ta phải nếm mùi nợ máu trả bằng máu, để bà ta mất đi tất cả từng chút một.

Kẻ vui người sầu, ngay lúc ta nhận được muôn vàn ân sủng thì bệnh tình của Dung Quý phi càng ngày càng nặng. Không chỉ héo hon gầy mòn, mái tóc xanh rụng mất hơn phân nửa, mà da thịt tứ chi bắt đầu lở loét, chỉ cần chạm hơi mạnh một chút là máu và mủ chảy ra. Vì vậy để giảm bớt đau đớn, Dung Quý phi bắt đầu không ngừng nhét người vào bụng trâu đồng, khiến điện Phúc Ninh ngày đêm ai oán, mức độ thảm khốc còn vượt xa Thận Hình ty.

Về sau, sự lở loét lan lên đến bả vai của bà ta. Dù dùng bất kỳ loại thuốc quý nào cũng không thể chữa lành, cứ lặp đi lặp lại, tỏa ra một mùi hương quái dị, có chút giống mùi tử thi. Lâu dần, nhiều cung nhân thà đi rửa thùng vệ sinh còn hơn làm việc này. Duy chỉ có ta tự hạ thấp thân phận, dăm bữa nửa tháng lại tới điện Phúc Ninh, hết lần này đến lần khác bôi thuốc cho Dung Quý phi.

Đương nhiên động tác khó tránh khỏi thô bạo, đau đến mức bà ta nhe răng trợn mắt, liên tục nguyền rủa:

"Đợi đấy con tiện tỳ, chờ ta sinh hạ hoàng tử, ta sẽ khiến ngươi chịu đủ cực hình, cầu sống không được cầu chết không xong."

Ta mỉm cười rạng rỡ:

"Hì hì."

Dung Quý phi cành vàng lá ngọc, ngây thơ quá đỗi, cư nhiên vẫn chưa nghĩ ra căn bệnh quái ác này có liên quan mật thiết đến hình thêu trên bụng sao?

Khoảng nửa tháng sau, Dung Quý phi mang thai đủ ba trăm ngày, cuối cùng cũng đến lúc lâm bồn. Hoàng đế biết tin, sớm kết thúc triều nghị, cho văn võ bá quan lui ra. Tiếp đó dưới sự hộ tống của tổng quản thái giám và thị vệ thân cận, ông ta nhanh chóng tới điện Phúc Ninh đã lâu chưa ghé thăm. Thấy vậy, Dung Quý phi liếc ta một cái đầy khiêu khích, rồi rúc vào trong chăn khóc lóc:

"Hoàng thượng, thần thiếp chờ ngày này đã quá lâu, quá lâu rồi."

Mặc dù lúc này nhan sắc Quý phi không còn, thậm chí có thể dùng hai chữ "xấu xí" để miêu tả, nhưng thứ trong bụng dù sao cũng là cốt nhục máu mủ nhà hoàng gia. Cộng thêm những ngày cũ hiện về, Hoàng đế rốt cuộc vẫn mủi lòng.

Vì thế.

Hắn hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn nắm lấy bàn tay Dung Quý phi, dịu dàng an ủi:

"Hinh Dung, nàng cứ an tâm sinh đứa bé này ra."

"Lời thề trước kia của trẫm vẫn còn nguyên giá trị."

"Nếu là hỷ đắc lân nhi, trẫm sẽ lập nó làm Thái tử."

Nghe đến đó, Dung Quý phi vui mừng khôn xiết, mà kẻ còn vui hơn cả bà ta chính là ta — người đã sớm biết rõ kết cục…

Rất nhanh sau đó, canh trợ sản đã được uống cạn.

Hoàng đế dặn dò vài câu rồi nhấc chân rời đi, đi tới đi lui ngoài sân như kiến bò trên chảo nóng.

Còn ta, ta cùng bà đỡ vây quanh Dung Quý phi, ánh mắt tràn đầy mong đợi:

Lát nữa khi hoàng tự ra đời, cảnh tượng chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây.

Trong quá trình sinh nở, gương mặt Dung Quý phi vặn vẹo dữ tợn, đau đớn đến chết đi sống lại, ngất xỉu mấy lần.

Mãi đến hai canh giờ sau, nơi cuối giường mới bùng lên những tiếng khóc thét liên hồi.

Thế nhưng.

Bà đỡ và các cung nữ không hề nhân cơ hội này để nịnh nọt hay chúc mừng, mà từng người một đều sợ đến mức hồn bay phách tán, điên cuồng tháo chạy:

"Cứu mạng với, quái vật… là quái vật!"

Ta bật dậy, hai mắt như móc câu dán chặt vào Dung Quý phi và đống thịt nát đang bò lổm ngổm g*** h** ch*n bà ta, khóe miệng không ngừng nhếch lên:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!