Tiếp đó, ta lê bước đến phòng thêu, cắn răng chịu đau đớn kịch liệt, tiếp tục hoàn thành bức bình phong dang dở.
Chẳng mấy chốc, sắc mặt ta trắng bệch, mồ hôi lạnh đầm đìa, băng gạc ở tay trái và áo sau lưng đều bị máu thấm ướt sũng.
Dung Quý phi biết chuyện thì cười đến hoa chi loạn run. Bà ta có vẻ rất hài lòng trước sự thức thời của ta, phá lệ sai tiểu thái giám mang thuốc trị thương và đồ tẩm bổ tới.
Hai tuần sau, bức thêu trên bình phong hoàn thành. Thái hậu vô cùng vui vẻ, ở trước mặt Hoàng đế nói giúp không ít lời cho Dung Quý phi, còn có ý chèn ép Hoàng hậu.
Dung Quý phi tâm hoa nộ phóng, phá cách thăng ta lên làm Chưởng sự cung nữ. Tuy nhiên ta hiểu rõ, muốn báo thù phải tiến thêm một bước nữa.
Cũng may, chẳng bao lâu sau, cơ hội ta chờ đợi đã đến.
Tháng Ba năm sau, xuân về hoa nở, trong cung bắt đầu tuyển tú.
Có lẽ đoán được Dung Quý phi sẽ gây hấn cản trở nên các phương đều phong tỏa tin tức nghiêm ngặt. Đến khi bà ta biết chuyện, các tú nương xinh tươi như hoa như ngọc đã vào cung từ lâu.
Đặc biệt là Khương Nghiên, đích nữ của Hộ bộ Thượng thư, không chỉ xinh đẹp mà còn tinh thông cầm kỳ thi họa và vũ đạo, ngay đêm đó đã được Hoàng đế lâm hạnh, sắc phong Tiệp dư.
Dung Quý phi biết chuyện thì tức nổ mắt. Bà ta trút giận lên đầu cung nữ báo tin, trực tiếp cho người lăng trì đối phương ngay tại chỗ.
Dung Quý phi khẳng định là Hoàng hậu đứng sau giật dây, định đến cung Từ Ninh cáo trạng, nào ngờ Thái hậu bị Thi Thêu ảnh hưởng nên lâm bệnh nặng, ngoài thái y ra thì không gặp bất cứ ai.
Thế là, đám bình hoa, đĩa sứ và đèn lưu ly trong điện Phúc Ninh gặp vạ. Dù quý giá hay không cũng bị Dung Quý phi đập nát tan tành, tiện tay còn xử tử thêm mấy cung nữ mới tới vì tội dám lẩn né mảnh vỡ văng tung tóe.
Đột nhiên, Dung Quý phi chú ý đến ta đang đứng bên cạnh vẻ mặt do dự, bèn nghiêm giọng quát:
"Lan Hương, có gì thì nói."
Ta khép nép chỉnh lại ống tay áo, quỳ sụp xuống:
"Xin nương nương bình thoái tả hữu."
Nghe vậy, sắc mặt Dung Quý phi càng thêm âm trầm, dường như sắp rỉ ra nước đến nơi.
Nhưng xét thấy gần nửa năm qua ta đã tận tâm giúp bà ta lấy lòng Thái hậu, bà ta hiếm khi không nổi trận lôi đình, mà chỉ phẩy tay cho đám người lui ra, chỉ để lại một lão thái giám câm võ nghệ cao cường.
Lúc này, ta hít sâu một hơi, giả vờ nhút nhát đề nghị:
"Nương nương, Hoàng đế là bậc cửu ngũ chí tôn, nắm giữ tam cung lục viện, bên cạnh khó tránh khỏi có người mới. Chi bằng người để nô tỳ đi thị tẩm. Nếu có bất kỳ động tĩnh gì, nô tỳ cũng có thể báo cho nương nương ngay lập tức, không để lỡ mất tiên cơ…"
Lời còn chưa dứt, Dung Quý phi đã ra hiệu cho lão thái giám giáng một bạt tai:
"Hừ, không tự lượng sức. Với cái bộ dạng này của ngươi mà cũng đòi trèo lên long sàng sao? Còn dám nói bậy, ta xé nát miệng ngươi."
Ta biết bà ta đang ám chỉ vết sẹo dài xuyên suốt gương mặt mình, bèn lập tức lên tiếng:
"Bẩm nương nương, nô tỳ có cách che giấu dung mạo."
Dung Quý phi rõ ràng sững lại, kinh ngạc hỏi: "Ngươi… ngươi nói cái gì?"
Ta nói dối rằng từng được một cao nhân thế ngoại chỉ điểm, học được một môn kỹ thuật thêu thùa xuất thần nhập hóa. Tiếp đó, sau khi được Dung Quý phi cho phép, ta từ túi gấm lấy ra kim vàng và loại tơ gần như trong suốt, dùng thủ pháp "Thi Thêu tàng châm", quả nhiên che đi gần hết vết sẹo trên mặt.
Dung Quý phi kinh ngạc vạn phần, tiến lại gần quan sát hồi lâu, đột nhiên lật mặt:
"Phi, quả nhiên là có mưu đồ từ trước. Tiện nhân, khổ nhục kế dùng khá lắm, đến cả Bản cung mà cũng bị ngươi qua mặt."
Bà ta ra lệnh cho lão thái giám đang đứng chờ bên cạnh:
"Đậu Hiến, dạy dỗ nó cho tử tế cho ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!