Chương 1: (Vô Đề)

Mãi đến khi trời sáng, ta mới đoạt lại được thi thể của tỷ tỷ.

Tỷ tỷ mở trừng mắt, thế nào cũng không chịu nhắm lại.

Ta chợt nhớ ra.

Sáng ngày nhập cung, tỷ tỷ còn đang chải tóc cho ta, nhìn ta qua gương mà nói: "A Man, đợi tỷ trở về, tích cóp đủ của hồi môn cho muội, chúng ta sẽ mua một tiểu viện, trồng một giàn nho mà muội thích nhất."

Ta khi ấy cười đáp rằng được.

Khi trở về nhà, phụ thân vẫn đứng chờ nơi cửa.

Ông như già đi mười tuổi, tóc bạc trắng, thần hồn như đã mất.

Ta lướt qua ông, ôm tỷ tỷ vào nội phòng, bắt đầu tỉ mỉ lau rửa thân thể.

Tỷ tỷ vốn yêu sạch sẽ, sao có thể chịu nổi bộ dạng thê thảm này?

Trầm mặc hồi lâu, ta chỉnh lại thi thể cho ngay ngắn, rồi từ giỏ thêu lấy kim chỉ ra, từng mũi từng mũi, khâu lại nửa gương mặt đã mất của tỷ tỷ.

Mỗi một mũi kim, ta lại nhỏ vào một giọt máu của chính mình.

Người ngoài chỉ biết tỷ tỷ là bậc danh gia thêu thùa, lại không hay rằng chỉ có ta mới nắm giữ bí pháp "Thi Thêu" của Thẩm gia — một môn tà nghệ bị trời ghét.

Thi thêu đại thành, phải dưỡng âm hồn trong thân, hao tổn nửa phần dương thọ. Từ đó về sau, mỗi mũi kim hạ xuống, đều mang theo dị lực quỷ dị.

Trước kia ta còn do dự không dám quyết, nhưng nay, ta không còn chần chừ nữa.

Tỷ tỷ, ta sẽ mang theo tỷ, tự tay đòi lại món nợ nghiệt này.

Một tháng sau, cuối cùng ta cũng chờ được cơ hội.

Ta gắng sức ép xuống thù hận và phẫn nộ, dựa vào tay nghề thêu xuất chúng, thuận lợi vượt qua tuyển chọn của Nội vụ phủ, như nguyện tiến vào điện Phúc Ninh.

Không ngờ ngày đầu nhận việc, đã gặp Dung Quý phi nổi giận lôi đình, mắng chửi đám tú nương không ngớt:

"Phế vật!"

"Đến phượng hoàng với mẫu đơn cơ bản nhất cũng thêu không xong, giữ lại làm gì?"

"Kéo xuống, chém hết cho ta!"

Nghe vậy, đám tú nương dập đầu cầu xin, nhưng chẳng những không được tha, còn bị đánh thêm một trận thừa sống thiếu chết.

Hóa ra, tú nương của Văn Tú viện tay nghề kém cỏi, thêu ra vật gì cũng thiếu thần, nhất là khi đặt cạnh tác phẩm khi sinh thời của tỷ tỷ, càng lộ rõ cao thấp cách biệt.

Hậu cung hỗn loạn, phi tần tranh đấu, mưu hại lẫn nhau.

Cho nên, nếu để kẻ có tâm lợi dụng mà vin vào đó, Dung Quý phi khó tránh khỏi bị gán cho cái tội "khinh suất với Thái hậu, đại bất kính".

Đến khi ấy, dù Hoàng đế có sủng ái đến đâu, e rằng cũng khó tránh bị giáng phạt, lạnh nhạt.

Trong khoảnh khắc, mọi người nín thở nín lặng. Ta lặng lẽ rời hàng, tiến nhanh đến trước mặt Quý phi, quỳ sụp xuống, dập đầu thật sâu:

"Bẩm nương nương, nô tỳ nguyện vì người phân ưu, xin được thử một phen."

Lão ma ma biến sắc, đang định sai người lôi ta đi đánh chết, thì Dung Quý phi bỗng giơ tay ngăn lại, nhìn ta một hồi, lạnh giọng hỏi:

"Kẻ mới tới? Tên là gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!