Phập!!!
Á á á a!!!! Hàm răng nanh của Gia Huy cắn ngập vào cổ tôi, cái miệng với hàm răng sắc nhọn đang phả những hơi thở nồng nặc tanh tưởi và nút ừng ực từng dòng máu nóng trong cơ thể tôi với thái độ cực kỳ khoái trá của một con quỷ say mồi.
Tôi oằn người đẩy cậu ta ra nhưng không thể, sức tôi dần dần cạn đi, tôi sẽ chết sao?
Dùng chút sinh lực tàn còn lại trong cơ thể tôi vùng mạnh ra khỏi Gia Huy, té phịch xuống nền đất lạnh. Rồi lồm cồm bò dậy bỏ chạy
Xẹt!!! Xẹt!!! Cả cơ thể Gia Huy phát sáng khác lạ, nhưng tôi ko dám quay đầu lại nữa, tôi choáng váng lao về phía trước
Hộc hộc!!!
Tôi loạng choạng chạy trên đường phố, từ trên cổ những giọt máu thi nhau rơi xuống thấm ướt chiếc áo sơ mi đang mặc
Đau quá. Tôi quằn quại, từng cơn đau trỗi dậy dường như cố quật ngã tôi xuống. Mọi người xung quanh hét lên hoảng sợ. Tai tôi ù đi… Và rồi cái cảm giác đau đến xé nát cơ thể ấy đã thắng, tôi từ từ gục xuống… Trong đầu chợt văng vẳng tiếng ai đó
Ta đã ban cho con hai cuộc sống
Một cuộc sống của một đứa con trai. Nếu trên đường đời của con ko gặp bất trắc gì thì con sẽ sống kiếp của một đứa con trai bình thường
Nhưng nếu bất hạnh lại tiếp tục xảy ra với con thì con sẽ phải kết thúc cuộc sống nam nhi của mình để quay lại sống cuộc đời của một người con gái
Ta mong con có một cuộc đời bình an. Nhưng… Họ lại ko để ta có được thứ hạnh phúc đó…
Con hãy sống thật mạnh mẽ nhé…
Người tôi cảm thấy nặng trĩu, đầu óc lại cảm thấy mơ hồ.
Đầu tôi còn đau nhức ong ong cả lên, cơn đau quằn quại khiến tôi chỉ muốn ngất đi cho rồi.
Nhưng có ai đó đang cố lay tôi dậy, nhiều người lào xào to nhỏ ko ngớt,… Tôi mệt lắm, tôi chỉ muốn lả đi. Chợt một cơn nóng kinh hồn từ trong ruột trong gan bất chợt bùng lên dữ dội, khó thở quá
Khụ !!! Khụ !!!! Tôi ho thật mạnh rồi ngồi bật dậy ngơ ngác nhìn đám đông lố nhố quanh mình
Tất cả mọi người sửng sốt rồi la hét trong hoảng sợ
-Cô bé đó sống dậy rồi kìa !!!!!!!!!!
Tôi giật mình sờ lên cổ, máu đã ngưng chảy. Một người bước đến gần tôi, hỏi
-Cô bé, tại sao trên người lại có nhiều vết máu như vậy? Có phải là vừa mới đánh nhau ko?
Vụt đứng dậy, tôi bỏ chạy trong hoảng hốt, ko biết đã bao lâu kể từ lúc đó, tôi đã lao đi như một tên tâm thần ko biết phương hướng, chỉ điên cuồng chạy về phía trước trong khi đầu óc thì hoàn toàn trống rỗng. Có lẽ đã rất lâu tôi mới về tới cô nhi viện
Rầm!!! Đóng cánh cửa lại một cách thô bạo, tôi thở hồng hộc, nỗi sợ hãi vẫn xâm chiếm tâm hồn tôi
Thật sự đã xảy ra chuyện gì?? Lúc nãy tôi cảm thấy trong cơ thể dường như có lửa đốt, rất khó thở rồi…tôi dần dần chết đi…Khoan…tôi đã nghĩ mình chết ư? Tôi đã nghĩ đến điều ngu ngốc gì thế? Vết cắn ? Đúng rồi vết cắn !! Tôi vội vàng sờ lên cổ nhưng… vết cắn đã biến mất…
Ôi ko!!! Chuyện gì đang xảy ra vậy??? Tôi vừa nằm mơ ư?? Ko cảm giác đó rất thật mà… Vết thương ko còn nhưng áo tôi vẫn đẫm máu đó thôi…
-Minh Châu con đang ở trong phòng đúng ko ??? Tiếng viện trưởng vang lên
-Dạ…dạ… Tôi giật mình hoảng hốt, ngài ko thể thấy tôi trong bộ dạng này được
-Bạn cùng phòng với con đi dã ngoại rồi vài hôm nữa mới về. Con nhớ tắt đèn rồi nghỉ ngơi sớm đó.
-Vâng ạ… Tôi mừng quýnh, như thế là mình ko bị phát hiện ra. Trước tiên phải giặt sạch vết máu đã.
Nghĩ là làm, tôi phăng cái áo sơ mi dính máu ra, bước vội vào nhà tắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!