Chương 24: (Vô Đề)

Không biết trải qua bao lâu.

Cả cơ thể tôi được bao bọc bởi một quầng khí ấm áp.

Ấm áp quá! Mềm mại quá!

Tôi cố rúc sâu hơn nữa vào nơi ấm áp đó .

Chợt…

"Đây là đâu?"

Tôi cố lấy lại ý thức, chầm chậm hé mắt ra.

"Ở đây là đâu?"

"Một căn phòng bằng gỗ?"

Tôi giật mình nhìn xuống cơ thể, quần áo đã khô và hoàn toàn ngay ngắn, mắt kính vẫn nằm yên trên sống mũi. Tôi thở phào rồi nhìn quanh.

Căn nhà gỗ không lớn, chỉ cao bằng một nửa thân người, nhưng lại được trang trí rất đẹp. Trên trần nhà là vô số những thanh trúc rỗng, mỗi đợt gió thổi qua đều mang âm thanh rất vui tai. Tôi kéo căng mắt lên rồi đưa tay sờ vào những thanh trúc đó, ở mỗi thanh đều được đính một viên đá màu đỏ không rõ hình thù.

Một cảm giác lạ bỗng chạy dọc sống lưng tôi, nhanh đến mức tôi chưa kịp định hình đã phụt tắt. Tôi đưa tay gõ gõ trán cho tỉnh táo, dời sự chú ý đến khắp gian nhà.

Gian nhà rất đơn giản, ngoài những thanh trúc treo khắp nơi, tấm nệm tôi nằm lúc nãy, một đĩa nến thơm đang cháy, tỏa ra hơi ấm cùng mùi hương vô cùng dễ chịu thì hoàn toàn không có bất cứ thứ gì nữa.

Tôi nhìn quanh, không hề có ai. Tôi định lên tiếng gọi bất chợt giật mình khi thoáng nghe có tiếng sáo du dương ở đâu đó.

Tôi từ từ bò về phía cánh cửa nhỏ xíu nơi góc gian nhà, thò đầu ra nhìn.

"Woa! Đẹp quá! Là nhà trên cây sao?" – Tôi reo thầm rồi ngước đầu lên, đưa tay che ngang trán, một vài tia nắng xuyên qua kẽ lá, nghịch ngợm vuốt ve gò má tôi. Lá cây xào xạc, tiếng phong linh hòa cùng tiếng sáo du dương tạo thành một bản nhạc thánh thót như tiên khúc.

"Là ai đang thổi sáo mà tiếng sáo nghe buồn da diết như vậy?" – Cõi lòng tôi run lên một nỗi xúc cảm khó nói, cố căng mắt, kiềm nén cảm xúc, nín thở nhìn về phía ngọn cây.

Ở đó có một chàng trai với vóc người cao lớn, mái tóc màu đỏ tung bay trong gió đang say sưa thổi sáo, dáng vẻ lạnh lùng, cô độc. Cậu ta ngồi hơi chếch so với góc nhìn của tôi nên tôi không nhìn thấy được mặt nhưng tôi dám khẳng định, cậu ta chính là Nhật Huy.

Không hiểu sao khi thấy cậu ta như vậy mọi bực tức, ghét bỏ, định kiến trong tôi đều tan biến, trong lòng tự dưng lại dâng lên một nỗi xót xa thương cảm. Cái cách câu ta ngồi sao cô độc thế, tiếng sáo vang lên tuy hay nhưng lại tạo cho người nghe cảm giác thê lương đến đáng sợ, tựa như từ nơi nào đó vọng về. Rốt cuộc thì chuyện gì đã khiến cậu ta – một kẻ bất cần đời trở nên như vậy?

Tôi ngồi yên nghe cậu ta thổi sáo nhưng trong lòng lại mông lung tận đẩu tận đâu, cảm giác ngổn ngang khó tả.

Chợt tôi nhận ra rằng cậu ta luôn mang một vẻ mặt mạnh mẽ, kiêu hãnh nhưng dường như cũng thật chơi vơi giữa mênh mông cuộc đời…

Gió xào xạc giữa những tán cây hiu hắt buồn, rồi thoáng chốc lại lặng yên. Giữa hai con người cùng ngồi trên một nhánh cây vậy có một khoảng trống xa cách, một khoảng lặng cô tịch kì lạ.

– Tỉnh rồi thì ra đây đi! – Đang suy nghĩ miên man thì đột ngột phía trước vang lên một giọng nói.

Tôi giật mình, vội đưa tay lên đầu gãi sột xoạt ú ớ không thành tiếng, tự thấy mình bất lịch sự khi lại nhìn chằm chằm vào người khác như thế.

Nhật Huy xoay người lại nhìn tôi, gương mặt trở lại như lúc bình thường nhưng dường như…

– Theo tôi! – Giọng Nhật Huy vang lên làm tôi bừng tỉnh, giương đôi mắt ngơ ngác nhìn cậu ta.– Đi đâu? – Tôi ngây ngốc hỏi lại.

Nhật Huy không đáp lời tôi, từ trên cây phóng nhanh xuống đất, nhẹ nhàng hơn cả một con mèo, cậu ta đứng bên dưới, ngước mặt nhìn tôi hối thúc. Tôi nuốt nước bọt ừng ực nhìn cậu ta, từ nhánh cây cậu ta đang ngồi kể ra phải cao bằng căn nhà ba tầng, vậy mà cậu ta phóng xuống nhẹ như bẫng.

– Phóng xuống đi! – Tiếng cậu ta bật ra ranh ma dù đôi mắt huyết dụ ấy buồn lạc lõng tận chốn xa xăm nào, cậu ta phẩy phẩy tay hối thúc.

Tôi víu tay vào cánh cửa, run lập cập, hét lên:

– Tôi chưa muốn chết! Tôi không giống cậu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!