Muỗng nĩa trên tay tôi rớt xuống bàn kêu leng keng, tôi xoay người vội về phía sau, đến mức cái ghế cũng lắc lư theo, suýt bật gọng.
– Duy Phong! – Cả tôi và Bảo Nghi đồng thanh hét lên.
– Cậu đừng hiểu lầm nha! Tớ không có thân thiết với họ đâu! – Tôi hoảng hồn chỉ tay về phía Bảo Nghi và Bảo Nam phân bua.
Duy Phong nhìn chòng chọc vào hai người kia, hồi lâu nhíu mày hỏi:
– Hai cậu cũng ở đây à?
Cạch!
Ba chiếc quai hàm thi nhau chạm đất, cả ba ngơ ngác nhìn chằm chằm vào mặt Duy Phong.
Bấy giờ tôi mới nhìn kĩ Duy Phong, cậu không mặc đồng phục, quần áo xộc xệch, bám đầy đất cát, cả người mướt rượt mồ hôi, mặt mũi bơ phờ, đỏ gay, tóc tai thì rối bù, nằm bẹp xuống càng làm gương mặt Duy Phong thêm hốc hác.
"Mới có một đêm mà sao cậu ấy…"
Không cho tôi kịp nghĩ hết câu, Duy Phong nắm tay tôi lôi đi xềnh xệch.
Duy Phong kéo tôi đi như chạy ra khỏi căntin, đến nỗi tôi suýt hụt chân chụp ếch mấy lần nhưng không dám la lên vì vẻ mặt nghiêm trọng của cậu ấy đành líu ríu guồng chân đi thật nhanh.
– Minh Vi đã về tới nhà chưa? – Duy Phong quay người nhìn tôi hỏi, gương mặt đầy hoang mang. – Ngày hôm qua tớ để cậu ấy ở ghế đá gần bìa rừng để chạy đi mua nước, đến khi trở lại thì cậu ấy đã biến mất.
Tôi cúi đầu không dám nhìn Duy Phong, cảm giác tội lỗi bắt đầu dâng lên, thì ra tôi chính là nguyên nhân khiến cho Duy Phong trở nên hốc hác như vậy, lấy tay khẽ quệt mũi, tôi cố nở một nụ cười tự nhiên nhìn Duy Phong:
– Nó về nhà từ hôm qua. – Rồi làm ra vẻ trách móc, mắng mỏ cô em họ của mình. – Cái con nhỏ này… nó không báo với cậu tiếng nào sao?
– May quá! – Duy Phong không một tiếng trách móc còn thở phào nhẹ nhõm. – Cậu cho tớ số điện thoại của Minh Vi được không? Địa chỉ cũng được, tớ muốn gặp lại cô ấy.
Tôi cắn cặt môi, cố gắng kìm nén cảm giác tội lỗi đang bùng lên như núi lửa phun trào, đan chặt hai tay với nhau, móng tay bấu vào da muốn bật máu, đầu óc tôi gần như đông cứng. Tôi giận ghê gớm! Giận Duy Phong ngốc nghếch, si tình thì ít mà trách chính mình vô tâm thì nhiều, tôi đã không hề để ý đến cảm xúc của Duy Phong. Tôi ngước mặt nhìn Duy Phong, thật tự nhiên trả lời:
– Cậu đừng bận tâm đến nó. Nó là một đứa phóng túng, ăn chơi, lại ích kỉ nữa. Nó chỉ xem cậu là trò chơi thôi, đừng quan tâm đến nó nữa.
– Không sao cả! Hãy cho tớ gặp lại Minh Vi đi! – Duy Phong chụp lấy bả vai tôi lắc mạnh, gương mặt tỏ rõ vẻ khẩn trương.
Tôi lắc mạnh đầu, cố đẩy Duy Phong ra, bỗng dưng một giọng nói lạnh lùng phát ra sát bên cạnh khiến tôi giật mình, cả người cứng đờ.
– Minh Vi là ai?
Kinh ngạc quay lại, đã đập vào mắt khuôn người rắn chắc cao lớn của ai đó, ngửa đầu lên không khỏi giật mình thêm một cái.
– Nhật Huy, cậu… sao lại ở đây? – Tôi vuốt ngực trấn an. – "Tên này xuất hiện từ lúc nào mà đến gần như vậy tôi không hề hay biết?"
Nhật Huy không trả lời tôi, gằn giọng:
– Tôi lập lại. Minh Vi là ai?
–Tại sao tôi phải trả lời cậu? – Tôi vừa nhìn cậu ta, ánh mắt chán ghét nhìn chằm chằm vào gương mặt nọ, thật sự tôi bây giờ không muốn nhìn thấy, cũng không muốn trả lời.
Tôi cứ tưởng cậu ta sẽ tức giận đến phát điên vì thái độ của tôi. Thế nhưng, ngoài hàng chân mày hơi nhướng lên thì tôi không thấy biểu hiện nào khác trên gương mặt bình thản đến lạ lùng kia. Bỗng hắn cúi xuống sát vành tai tôi, mặc kệ Duy Phong đứng ngơ ngác ở bên cạnh:
– Hai cậu có vẻ thân thiết. Nếu… – Cậu ta không điền tiếp vào dấu ba chấm, nhìn tôi trong nửa giây, gương mặt lại ngẩng lên thẳng bình thường, ánh mắt nhìn về phía Duy Phong, thản nhiên quàng tay qua vai tôi kéo đi. – Đi theo tôi. Tôi có chuyện muốn nói.
Tôi cúi đầu cố nuốt cho trôi khúc xương uất ức đang chặn nghẹn cuống họng, gạt tay Nhật Huy ra khỏi vai mình, cố gắng tránh khỏi tầm khống chế của cậu ta, nhưng cánh tay cậu ta như bị dính keo vào vai tôi, không cho tôi có cơ hội thoát. Ánh mắt từ từ hạ xuống gương mặt tôi, từ nơi đó bắt đầu ánh lên sự đe dọa đến rợn người.
– Minh Châu không muốn đi với cậu. Không thấy sao? – Duy Phong tiến lại gần tôi, tay đặt lên tay Nhật Huy kéo khỏi vai tôi, dường như rất khó khăn, đôi môi cậu mím chặt, gương mặt nổi cả gân xanh thì bàn tay Nhật Huy mới nhấc lên cách vai tôi khoảng vài milimet.
Chợt...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!