Nhật Huy ngáp thật dài, cậu mệt và buồn ngủ. Cả đêm qua cậu thao thức mà chính cậu cũng chẳng biết lí do tại sao, có điều gì đó xáo động nơi ngực. Nhật Huy lắc đầu, cố không cho bản thân mất tỉnh táo, cậu nghĩ chắc cậu nên khám bác sĩ là vừa.
Đêm qua, Nhật Huy đã sai người đi tìm hiểu về cô gái đó và cả Minh Châu nữa, cậu cảm thấy cả hai dường như có mối quan hệ mật thiết với nhau.
Nhật Huy gác chân lên bàn, tay mân mê chiếc điện thoại trong tay:
– Đã có thứ tôi cần chưa?
Đầu dây bên kia truyền lại giọng nói run rẩy:
– Dạ, chúng tôi đang cố gắng ạ.
– Tôi cho các người ba mươi phút, nếu sau ba mươi phút các người không xuất hiện trước mặt tôi… – Nhật Huy gằn giọng. – Hậu quả chắc các người rõ.
Nhật Huy dập máy, không để cho bên kia kịp kì kèo. Đầu óc cậu lại rơi vào khoảng không vô vị. Luồn tay phải lên tóc, tay còn lại miết nhanh trên màn hình điện thoại một cách bất định, cậu không xem gì cả, chỉ làm vậy để có việc làm thôi.
Gương mặt, đôi môi kia lại xuất hiện trong đầu Nhật Huy như làn hương hoa anh túc không cách nào chống cự nổi, vẻ đẹp quyến rũ phảng phất sự tội lỗi ma quỉ. Lòng cậu cồn cào thứ cảm giác lạ lùng, cảm giác đó là gì? Nhật Huy không biết! Cậu cảm thấy đầu óc như muốn phát điên lên, cách duy nhất để Nhật Huy lí giải cho tình trạng không thể ngừng nghĩ về cô gái đó là do cô ta đã đụng chạm vào lòng tự tôn của một đấng vampire tối thượng – một lí do không ăn nhập gì với hiện tại nhưng Nhật Huy lại tự bằng lòng với lí do đó.
– Xin lỗi ngài! Tôi đến rồi! – Cậu thanh niên trông luộm thuộm, đầu tóc bù xù, đứng thở hổn hển trước mặt Nhật Huy.
Nhật Huy cúi xuống nhìn vào màn hình điện thoại, nhếch mép:
– Khá đấy! Thứ tôi cần đâu?
– Dạ đây ạ! – Chàng trai run run đưa xấp phong bì cho Nhật Huy, trên trán xuất hiện những giọt mồ hôi lạnh to hơn hạt đậu.
Nhật Huy cười nhạt, mở xấp phong bì ra, từng trang từng trang, hết trang này đến trang khác, Nhật Huy chuyển động tay mỗi lúc một nhanh, nụ cười trên môi mờ dần rồi tắt hẳn. Bên trong đầy đủ tư liệu về người con trai tên Minh Châu nhưng không hề có một tí thông tin nào về cô gái kia. Nhật Huy đóng phong bì lại, vẻ mặt như sẵn sàng giết chết người đối diện, Nhật Huy nhìn gương mặt tái mét của cậu thanh niên kia, gằn giọng:
– Còn cô gái kia?
Chàng trai run lẩy bẩy, mặt cắt không còn hột máu, lắp bắp:
– Cô gái đó… giống như… không hề tồn tại vậy. Không thể tìm thấy… bất cứ thông tin nào về cô ấy. – Chàng thanh niên run rẩy, cố gắng nói cho tròn câu.
BỐP!
Xấp phong bì bay vào tường và đáp xuống đất, những trang giấy lả tả rơi như cánh chim trời trúng đạn. Nhật Huy quát lên:
– Cút!
– Dạ… dạ! – Chàng trai mặt mày xám ngoét, chạy tới nhặt xấp hồ sơ rồi chạy biến không dám ngoảnh mặt lại.
Nhật Huy đấm mạnh vào cửa sổ, khung cửa run lên bần bật, hồi lâu mới dừng lại, tại nơi nắm tay Nhật Huy hình thành một vết lõm, đủ chứng minh cho cơn phẫn nộ đang bùng lên trong Nhật Huy.
Một bóng người thấp thoáng ở dãy hành lang đối diện khiến mọi động tác của Nhật Huy đều dừng lại, Nhật Huy chống tay vào cửa sổ, nhìn chằm chằm vào người đó.
oOo
Tôi thẫn thờ bước thấp bước cao đi lang thang trên dãy hành lang, lòng thầm nguyền rủa mình tơi tả, hận không thể một phát bóp cổ chính mình chết ngay. Bất chợt tôi nhìn thấy phía cánh cửa phòng học gần đó, một bóng người lấp ló. Tôi nhận ra người đó, đó là cô gái mang danh vợ tương lai của Gia Huy. Khi ánh mắt tôi và cô ta vừa chạm nhau, cô ta liền quay người phóng vụt đi.
Tôi hơi thắc mắc rồi cũng cho qua, chẳng thèm quan tâm nữa, cắm cúi bước nhanh về lớp học. Mãi cắm cúi, tôi không để ý phía trước mình một đám người đang đi tới, đến lúc tôi ngẩng mặt lên thì đã muộn. Cả bọn đứng chắn trước mặt tôi, vẫn là cái chất giọng chua loét của tên Điêu Tàn cất lên trước:
– Mày cũng khá đấy. Tao cứ tưởng sáng nay được nhìn mày nằm dài trên sân trường. – Tên Điêu Tàn gằn giọng, đôi mắt bắt đầu lóe sáng. – Là ai đã giúp mày?
Tôi cúi gằm mặt, cố không để bản thân đấm thẳng vào mặt tên kia, quyết tâm câm như hến.
Bọn chúng tối sầm mặt mày khi thấy tôi quyết định giả lơ, lập tức gầm lên như bị chó cắn:
– Là thằng Duy Phong đúng không? Tao không tha cho nó đâu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!