Mặt đất dưới chân Nhật Huy như nghiêng ngả. Mắt cậu hoa lên. Cậu khom người xuống, móng tay bấu chặt vào đùi cố giữ cho bản thân tỉnh táo, đôi mắt vẫn mở to đầy hoảng loạn. Tâm trí cậu quay cuồng như thể nó ko còn nghe theo sự điều khiển của cậu nữa.
Phịch!!! Nhật Huy ngã hẳn xuống đất, cả người cậu ko còn một tí sức lực nào cả
-Ngài Nhật Huy có sao ko? Quốc Bảo vội vã bước đến đỡ Nhật Huy dậy
-Ta…ta cảm thấy ko khỏe. Ta về đây. Nhật Huy vội vã đáp rồi quay lưng đi, bước chân loạng choạng như người say, cả gương mặt tái xanh
oOo
-Anh ta ko sao chứ ? Gia Huy quay lại nhìn Quốc Bảo
-Ngài ấy có vẻ ko được khỏe. Chắc ngài ấy đang cảm thấy rất sốc vì bị cậu ấy hút máu. Quốc Bảo cung kính đáp rồi chợt nghe tiếng ngã xuống sàn của một ai đó. Cậu ta bị gì rồi kìa?? Quốc Bảo hét lên rồi nhanh chóng chạy tới nơi mà người đó ngã xuống…
- Thở…khó thở quá…nóng…
Tiếng rên rỉ đứt quãng trong cơn mê sảng của Minh Châu, cả người cậu nóng hừng hực, mồ hôi vã ra như tắm, oằn mình níu chặt những thứ trong tầm tay khiến chúng trở nên nhàu nát, gãy vụn
-Gọi bác sĩ đi. Gia Huy hét lên
-Vâng!! Quốc Bảo vội vàng quay đi
oOo
Trong một căn phòng sang trọng, quý phái tràn ngập mùi hoa sen thanh khiết, có rất nhiều sách được sắp xếp gọn gàng trên kệ, cùng với những vật dụng đắt tiền được bài trí một cách hợp lí cho thấy rõ sự quý phái của chủ nhân căn phòng, một người đứng tựa lưng vào khung cửa sổ, gương mặt hoàn mĩ, ánh mắt màu đen tím ngập trong một nỗi suy tư xa xăm. Cốc trà trên tay đã thôi bốc khói vì đã nguội lạnh từ lâu, cả căn phòng tràn ngập trong bóng tối với bóng dáng ưu tư, lạnh lùng của con người đó
Cạch!!! Cánh cửa phòng bật mở, một người bước vào
-Ngài Gia Huy. Quốc Bảo lo lắng nhìn Gia Huy. Cả ngày nay ngài chưa ăn gì cả. Ngài vào nghỉ ngơi đi rồi tôi mang thức ăn đến.
-Ta ko sao. Gia Huy khẽ quay lại. Cậu ta sao rồi?
-Bác sĩ đang chăm sóc cho cậu ta. Ngài đừng quá lo lắng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.
-Nhưng dường như trước lúc bác sĩ đến, cậu ta đã tắt thở thì phải? Gia Huy quay sang Quốc Bảo ánh mắt ko giấu được vẻ lo lắng
-Cô ấy đã chết đi sống lại. Một người bất chợt lên tiếng, chậm rãi bước ra, dường như đó là vị bác sĩ mà Gia Huy gọi đến. Tôi thật sự ngạc nhiên về khả năng của cô ấy đấy. Cô ấy đã ổn rồi và đang ngủ rất say.
-Thật ko thể tin được! Quốc Bảo thốt lên. Cậu ta đã hút máu ngài Nhật Huy mà bây giờ vẫn bình thường sao?
-Khoan! Bác sĩ vừa nói gì? Gia Huy bất chợt lên tiếng. Cậu ta là con trai mà.
-Haha. Vị bác sĩ đó bật cười nhìn hai gương mặt đang thộn ra trước mắt mình. Ngài có nhầm ko? Cô ấy là con gái đó chứ?
-Sao cơ ?? Gia Huy bàng hoàng quay lại nhìn vị bác sĩ. Lúc nãy tôi và Nhật Huy đã kiểm tra rồi mà. Cậu ta thật sự là con trai mà.
Vị bác sĩ trầm ngâm một lát rồi đáp lời
-Xét về mặt sinh học tôi khẳng định cô ấy là con gái 100%. Nhưng…Vị bác sĩ ngập ngừng. Tôi đã từng gặp trường hợp này rồi. Cô ấy là ma cà rồng có thể thay đổi giới tính.
-Có chuyện như thế sao? Tại sao tôi chưa từng nghe đến việc này ? Gia Huy quay sang vị bác sĩ thắc mắc
Vị bác sĩ lúng túng nhìn Gia Huy, khẽ đáp lời
-Tôi xin lỗi. Thật sự thì tôi cũng ko biết chính xác nên ko thể nói thêm gì được. Hay ngài dẫn cô ấy đến gặp ngài chủ tịch thử xem…
Câu nói của ông bị ngắt lời bởi cái phất tay của Gia Huy, khẽ suy nghĩ một lát, Gia Huy ngước lên nhìn vị bác sĩ, điềm đạm lên tiếng
-Bác sĩ, nhờ ông giữ bí mật về chuyện này giùm tôi. Mọi chuyện liên quan đến cô gái này chỉ có ba chúng ta biết thôi. Nếu tin tức này lọt ra ngoài, tôi sẽ ko tha cho hai người đâu. Nói rồi Gia Huy quay sang Quốc Bảo. Còn bây giờ hai người lui ra đi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!