Gia Huy giương đôi mắt màu tím lạnh lẽo nhìn vào thân xác đang nằm gục dưới đất kia, ánh mắt lóe lên nhiều tia sáng khác lạ rồi từ từ biến mất hết. Cúi xuống bế thân người ấy lên rồi nhìn vào những người còn lại
-Các ngươi hãy quên hết chuyện hôm nay đi.
oOo
Cạch!!
Cánh cửa phòng được mở ra, bên trong là một căn phòng vô cùng sang trọng và lộng lẫy, trên giường một người đang nằm thiêm thiếp và một người đang ngồi nhìn chằm chặp vào người trên giường kia. Chợt thấy có người bước vào, cậu lập tức đứng lên
-Cậu ta sao rồi? Gia Huy lên tiếng, mắt nhìn vào người trên giường
-Tôi đã băng bó rồi, cậu ta đã dần hồi phục. Khí sắc cũng tốt hơn nhiều. Cậu thanh niên đáp lời
-Cậu làm tốt lắm Quốc Bảo. Nói rồi Gia Huy quay lại nhìn người trên giường. Đúng là cậu ta rồi
-Có lẽ là vậy. Nếu là người bình thường thì chắc ko sống nỗi đâu ạ. Quốc Bảo lên tiếng. Nhưng khi băng bó cho cậu ta…có 1 điều kì lạ…Cậu ấy quấn băng quanh ngực…
-Quấn băng quanh ngực ư? Gia Huy khẽ nhíu mày…Tại sao cậu ta phải làm thế?
-Tôi vẫn chưa kiểm tra
Gia Huy nhìn đăm đăm vào người trên giường, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi ngờ vực. Đôi mắt màu tím ấy khẽ ánh lên rồi bước đến gần chiếc giường. Gia Huy đưa bàn tay thon dài của mình đến gần người kia, tay nắm vào mép băng ngang ngực định tháo ra
Bốp!!!
-Anh đang làm gì vậy?? Tôi giật mình tỉnh dậy sau một tiếng hét chói tai vang vọng trong đầu, nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn xâm chiếm tâm hồn tôi, có một cái gì đó đã xảy ra trong quá khứ…
Thật sự đã xảy ra chuyện gì?? Tôi ko nhớ? Tất cả trong tôi chợt chỉ còn một màu đen u ám…
Lúc nãy tôi cảm thấy trong cơ thể dường như có lửa đốt, rất khó thở rồi…Tôi thấy Gia Huy đưa tay định tháo lớp băng ra
-Cậu tỉnh rồi à ? Gia Huy lên tiếng, mắt vẫn nhìn vào tôi
-Ngươi định lợi dụng lúc ta bất tỉnh rồi giở trò gì vậy hả? Tôi thét lên, một cảm giác ngượng ngập, sợ hãi mơ hồ khẽ len nhẹ qua từng ngóc nghách trong cơ thể tôi
-Cậu là con trai mà sợ bị tôi lợi dụng ư? Gia Huy nhíu mày nhìn tôi
-Tôi… Tôi lúng túng, thật sự tôi ko biết cảm giác kì lạ đang chế ngự trong lòng, tôi có cảm giác mình đã thực sự trở thành một thiếu nữ với những cảm xúc lo sợ mơ hồ. Tôi vội quay mặt đi, lấp liếm. Con trai thì sao? Đột nhiên thấy có người chạm vào mình thì suy nghĩ như vậy là đúng rồi.
-Ngài Gia Huy thắc mắc về việc tại sao cậu lại quấn băng quanh ngực nên muốn kiểm tra tôi. Một cậu thanh niên cung kính đáp lời tôi
Tôi giật mình quay lại chàng thanh niên đó. Cậu ấy rất đẹp trai. Một vẻ đẹp khiến cả con trai và con gái ghen tị và đem lại cho người khác một cảm giác thông thái, đáng tin tưởng. Chàng trai đó nom lớn hơn tôi vài ba tuổi, đeo mắt kính trông rất trí thức, mái tóc màu nâu sẫm, đôi mắt cũng vậy
Chợt một luồng kí ức quay về, tôi vội vàng lấy tay chạm vào lưng, nơi bị những người kia đâm vào.
-Đâu rồi? Tôi bật kêu lên thành tiếng. Vết thương sau lưng tôi đã liền sẹo, dường như chỉ còn một vết mờ mờ vì khi chạm vào đó tôi ko cảm thấy gồ gề hay bị nhô lên. Sao…sao lại thế? Tôi ngước đôi mắt bàng hoàng nhìn hai người trước mặt
-Nếu cậu là người bình thường thì có lẽ cậu đã chết rồi. Chàng trai đó từ tốn trả lời tôi
-Cái gì? Tôi hét lên. Nếu vậy tôi là…là…tôi ngắc ngứ ko nói hết được câu hỏi của mình.
Tôi định hỏi gì? Định hỏi tôi là con người hay ác quỷ ư? Tôi ko thể hỏi đúng hơn là tôi ko dám hỏi. Tôi sợ…sợ phải đối mặt với câu trả lời của họ. Tôi thần người ra, câu hỏi trên môi mấp máy vài tiếng rồi rơi vào thinh lặng
-Xin cậu bình tĩnh. Gia Huy nhìn tôi, ánh mắt có vài tia hối hận đan xen với nét lạnh lùng tạo thành một thứ ánh sáng kì lạ, cậu ta nhìn tôi, giọng đều đều. Tôi sẽ giải thích rõ ràng mọi chuyện. Quốc Bảo cậu ra ngoài lo những việc tôi nói đi
-Vâng thưa ngài. Quốc Bảo cung kính cúi đầu rồi bước ra ngoài.
Tôi cúi đầu nắm thật chặt đôi bàn tay lại, cố gắng tiêu hóa hết mọi câu nói của Gia Huy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!