Bão tuyết cuồn cuộn trấn giữ con đường mòn và hai vạn bậc thang dẫn lối đến đền thờ Ánh Sáng. Không một phàm nhân nào có đủ dũng cảm tiến lên đỉnh núi vào thời điểm này nếu không muốn bị vùi chôn trong tuyết lạnh hoặc làm mồi cho bọn sói tuyết hung dữ. Bên trong chính điện của đền thờ, chỉ còn một mình Xử Nữ cùng một nữ tu sĩ để cho nàng sai bảo. Người nữ tư tế xinh đẹp đứng ở ngưỡng cửa, gương mặt đẹp như tượng tạc căng thẳng nhìn lên bầu trời vần vũ tuyết.
Đôi tay nàng siết chặt cái lư bằng đồng lấp lánh, môi khẽ niệm chú.
- Oiste juanda monle !
Bên cạnh nàng, nữ tu sĩ trẻ tuổi vận một bộ áo chùng trắng đang cúi mình chờ đợi nét mặt nàng ta thoáng sợ hãi. Đoạn, bầu trời phía trên tòa chính điện bắt đầu chuyển động. Xử Nữ quay sang nữ tu sĩ nọ căn dặn.
- Sử Giả đang đến. Ngươi mau lui ra. Nhớ không để bất kì ai bước một bước lên bậc tam cấp của chính điện, có rõ chưa.
Vị nữ tu sĩ gật đầu.
- Vâng thưa thánh nữa. – Nói rồi nàng ta nhanh chóng rời khỏi chính điện.
Xử Nữ lại đưa mắt nhìn về phía bầu trời đang biến chuyển. Chợt, một vòng sáng rạch qua đám mây mù, lửa ngùn ngụt cháy. Từ trung tâm vòng sáng, một luồng sáng vàng chói lóa phóng xuống với tốc độ kinh khủng. Luồng sáng lao xuống chính điện đền thờ, va đập với nền đá của tòa điện phát ra một chấn động làm cả công trình khổng lồ rung lên bần bật. Mặt đất xuất hiện mấy lằn nứt, đất đá văng tứ tung. Áp lực từ cú va chạm đẩy Xử Nữ lùi về sau mấy bước.
Nàng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, cung kính nhìn về phía ấy. Từ trong màn bụi khói, một dáng người đàn ông mặc áo giáp sáng lòa bước ra, nét mặt vô cùng lạnh nhạt. Trên lưng người ấy là một đôi cánh bằng lửa rừng rực cháy. Khí thế của con người đó tỏa ra, khiến không khí lạnh vốn dĩ tồn đọng bên trong đền thờ gần như hoàn toàn bị áp đảo.
- Cung nghinh Thiên Thần Sứ Giả(1) hạ phàm giới. – Xử Nữ trịnh trọng hành lễ.
Người đàn ông vươn thẳng người, đối diện với Xử Nữ. Với thân hình cao to lực lưỡng, gương mặt không chút tì vết, vị Thiên Thần nọ trông như một bức tượng đồng hoàn hảo.
- Ngươi có chuyện gì ? Vì sao lại gọi ta hạ giới ? – Giọng nói của Thiên Thần có vẻ mấy phần không vừa ý.
- Phàm nữ có chuyện quan trọng muốn báo với Lyn và các đấng thần linh khác.
- Nói mau. Tốt nhất là chuyện đó nên xứng đáng với việc hạ phàm của ta.
Xử Nữ không giấu được căng thẳng. Đối mặt với một Thiên Thần, một phàm nhân như nàng chẳng qua chỉ nhỏ bé như một con kiến.
- Thưa, từ lần cuối Lyn hiện thân 5000 năm về trước đến nay, người không hề quay lại Onyx. Chẳng hay bà ấy có hay rằng mấy ngàn năm gần đây Chúa Quỷ đã lên một kế hoạch độc địa hòng ly khai Cõi Mộng. Thậm chí hắn còn có ý định giải thoát cả những vị thần cổ khác…
- Hừ. – Thiên Thần Sứ Giả ngắt lời Xử Nữ. – Ngươi cho rằng thần linh bọn ta hồ đồ hết rồi ư ?
- Phàm nữ không dám. – Xử Nữ giật mình trả lời.
Thiên Thần Sứ Giả đưa tay nâng cằm Xử Nữ lên đến khi đôi mắt nàng giao thoa với hắn rồi tiếp.
- Xử Nữ. Đây không phải là cuộc chiến của ngươi. Lyn và những vị thần khác đã biết Cõi Mộng lung lay đến mức nào. Nếu quả thực nó có sụp đổ thì họ cũng sẽ có cách đối phó được. Phàm nhân như ngươi liệu có quán xuyến nổi hay không ?
Vừa dứt lời, đột nhiên, bên ngoài cửa điện, lanh lảnh vọng vào tiếng chân của một người chậm rãi bước lên từng bậc thang. Xử Nữ hốt hoảng nhìn về phía ấy. Có người dám tiến vào chính điện vào lúc này ư ? Thiên Thần kị nhất là tiếp xúc với người phàm. Trừ tư tế cho chính các vị thần sắc phong ra. Bất cứ kẻ nào dám đối mặt với Thiên Thần đều phải chết. Ý nghĩ vừa thoáng qua, Xử Nữ hướng về cửa điện nạt to:
- Kẻ nào dám tiến vào chính điện. Hãy rời ngay.
Thiên Thần Sứ Giả dường như cũng cảm nhận được kẻ ấy, hắn cau mày giận dữ quay người nhìn đăm đăm về cửa điện. Tiếng bước chân vẫn đều đặn vang lên, không hề dừng lại. Xử Nữ toan chạy ra ngăn cản người đó, vì nàng cho rằng đó chính là nữ tu sĩ thân cận của nàng do thiếu hiểu biết mà quay trở lại chính điện. Nhưng, từ trong màn tuyết bước ra, một dáng người lụ khụ. Một bà lão gầy nhom yếu ớt khập khiễng bước vào trong điện. Ánh mắt mờ đục của bà ta hướng thẳng về phía Thiên Thần Sứ Giả.
Xử Nữ kinh ngạc vô cùng. Làm sao một người đàn bà già cỗi yếu ớt như vậy lại có thể vượt qua bão tuyết hung dữ mà leo lên đến đỉnh Eura. Tuy vô cùng chấn động bởi điều ấy, nhưng nàng vẫn nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo, nàng vội quát lão bà:
- Không được nhìn. Hãy nhớ địa vị của mình phàm dân kia.
Nhưng đã quá muộn, Thiên Thần Sứ Giả đã nổi cơn thịnh nộ.
- Sâu bọ không biết đến tôn nghiêm và giáo dưỡng. – Hắn quát một câu.
Đoạn, Thiên Thần Sứ Giả giơ nắm đấm lên cao, đôi cánh lửa dang rộng như con phượng hoàng ngùn ngụt cháy. Xử Nữ kinh hãi vội van xin:
- Xin Sứ Giả thương tình. Đó chỉ là một bà lão yếu ớt.
Bà lão kia không hề có vẻ gì là sợ hãi. Ngược lại, bà ta còn đăm đăm nhìn về phía vị Thiên Thần nọ, miệng nở một nụ cười quái dị. Điều đó càng làm Thiên Thần Sứ Giả điên tiết, hắn gồng một quả cầu lửa bao quanh nắm đấm của mình. Không đợi Xử Nữ kịp phản ứng, Thiên Thần Sứ Giả thoi quả cầu lửa về phía bà già nọ. Một luồng lửa mãnh liệt thổi đến, sức nóng dữ dội của nó khiến những đồ vật bằng kim loại trong chính điện trong nháy mắt bị nung chảy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!