Chương 5: (Vô Đề)

Byon có lịch sử rất lâu đời, hơn mười ngàn năm trước, nơi đây đã từng là kinh đô của đế chế Zodiacus thống nhất đệ lục. Văn tự cổ ghi chép lại, trong lịch sử các nền văn minh, có cả thảy ba thời kỳ lớn. Thời kỳ đầu tiên diễn ra cách đây ít nhất mười triệu năm, khi đó loài người chỉ khu trú trong những bộ tộc nhỏ, sống rải rác trên khắp các miền đất của lục địa.

Thời kỳ thứ hai khởi đầu bởi một vị chúa tể đứng ra thống nhất các bộ tộc trên toàn cõi Zodiacus, thành lập nên một đế chế thống nhất, tồn tại suốt hàng triệu năm. Trong khoảng thời gian đó, rải rác có những giai đoạn ngắn ngủi đế chế tan rã bởi nội chiến tranh giành quyền lực rồi lại nhanh chóng hợp thành. Tính cho đến một vạn năm trước thì có tổng cộng sáu lần hợp tan. Đế chế Zodiacus thống nhất đệ lục là đế chế hùng mạnh nhất trong lịch sử của lục địa. Truyền rằng ở bên dưới Byon, sâu trong lòng đất có tồn tại một thành trì cổ đại đã từng rất phồn vinh trong những năm tháng của đế chế Zodiacus đệ nhị. Về sau, thành trì nãy đã gặp phải thảm họa diệt vong, từ một chốn phồn hoa trong nháy mắt trở thành một di tích. Con đường độc đạo dẫn đến tòa thành đó cũng đã bị vùi lấp theo thời gian. Chẳng ai biết rất sâu bên dưới chân họ đã từng có một nền văn mình tồn tại. Cũng chẳng ai biết được nó đã và đang che giấu những bí mật gì. Họ chỉ biết một Byon tồn tại bền bỉ như một hình ảnh phản chiếu của những ngày quá khứ vàng son nay đã trôi đi rất xa.

Đấu trường Byon là một công trình vĩ đại với hơn hai mươi ngàn chỗ ngồi cho khán giả. Đài quyết đấu được lót bằng đá, vững chãi vô cùng. Tại nơi đây, hằng năm các kiếm sĩ, pháp sư, đạo chích…từ khắp nơi trong vương quốc tìm đến để so tài vì danh hiệu nhà vô địch. Vẫn còn hơn một tháng trước khi mùa đấu trường năm nay bắt đầu, nhưng trên chiến đài người ta đã thấy hai người ở đó, giao chiến dữ dội. Cả hai người đều mặc chiến giáp của cận vệ hoàng gia. Ắt hẳn đây là một buổi tập dợt.

Dường như đã là một thông lệ khi đội cận vệ hoàng gia tuyển chọn ra một nhân tài để tham dự đấu trường hằng năm. Nhân vật ấy chính là đại diện của hoàng tộc trong cuộc đua giành danh hiệu nhà vô định. Nếu danh hiệu thuộc về đội cận vệ hoàng gia, ý nghĩa biểu dương thực lực của chính quyền thủ phủ Byon là vô cùng lớn. Một trong hai đấu sĩ mang một băng vải thêu hình Sư Tử trên bắp tay trái. Đó là một chàng trai tóc đen vô cùng xinh đẹp. Ánh mắt xanh mơ màng không hề đặt lên người đối thủ ở trước mặt. Tưởng chừng như trong đôi mắt đó, thời gian vĩnh hằng thôi ngừng chảy, mọi kí ức tồn đọng, lưu luyến mãi không rời.

- Hah ya ! – Một trong hai đấu sĩ thu mình phóng vụt lên không trung, mũi kiếm bạc dài gần hai thước loang loáng như ngọn sét xé gió bổ xuống.

Đấu sĩ mang dải băng Sư Tử ngẩn ngơ đôi chút rồi chợt như bừng tỉnh, chàng xoay người, đưa tay trái lên cao, lòng bàn tay mở rộng. Ngay lập tức, một vòng hào quang chớp nhoáng bao bọc lấy cả người chàng. Một tấm khiên ma thuật. Mũi kiếm đương bổ xuống chạm phải tấm khiên ánh sáng đó phát ra một tiếng "keng" chói tai, khiến cả người đấu sĩ thực hiện đòn tấn công bị chấn động lui về sau mấy bước. Đấu sĩ băng Sư Tử bấy giờ mới thu tay, rút lưỡi gươm từ sau lưng vung về phía trước.

Một thanh gươm tuyệt đẹp màu đỏ óng ánh như nham thạch hòa lẫn với máu. Gươm vừa ra khỏi vỏ đã phát ra một hơi nóng hừng hực khiến đất đá bên dưới chân đấu sĩ cũng phải quằn quại kêu răng rắc. Đấu sĩ kia không hề sợ hãi, chàng giơ mũi gươm bạc lên cao, tấm khiên sắt che trước ngực, chuẩn bị giao chiến lần thứ hai.

- Aahhhh ! – Sau một tiếng hét đầy uy lực, cả hai đấu sĩ lao vào nhau một lần nữa.

Thanh kiếm đỏ như nhạm thạch không ngại ngần cắm thẳng vào tấm khiên của đấu sĩ kiếm bạc. Chỉ thấy tấm khiên sắt trước đòn tấn công đó dường như trở thành một vật vô dụng. Mũi kiếm đỏ rực nhanh như cắt nung chảy bề mặt khiên, khoét một lỗ xuyên qua lớp thép dày. Đấu sĩ kiếm bạc không hề kinh ngạc trước điều đó, chàng thả tay vứt luôn cái khiên đã bị hỏng nặng sang một bên, đoạn xoay người dùng chân trái đá mạnh lên tấm khiên đó.

Tấm khiên sắt nặng trịch dưới lực đá của đấu sĩ, xoay tròn lao vụt về phía đấu sĩ mang băng vải Sư Tử. Đấu sĩ với dải băng Sư Tử hừ nhẹ, thanh kiếm trong tay vung lên chém thẳng vào tấm khiên sắt. Tấm khiên bị chẻ đôi như một miếng phô mai. Vẻ mặt chàng thoáng hiện ra nét đắc ý, chợt "vút", âm thanh sắt lẻm gần ngay bên tai, chàng nhìn lại thì nhận ra, mũi kiếm bạc đã chỉ ngay cổ mình.

- Được rồi. Hôm nay đến đây thôi. – Một giọng nói lãnh đạm vang lên. Hai đấu sĩ ngước nhìn lên khán đài, một thân hình uy nghi đã đứng ở đó từ lúc nào. – Cratos, kĩ thuật đã có tiến bộ. Ngươi có thể đi ra.

- Tuân lệch thưa Đại tướng quân. – Đấu sĩ kiếm bạc không dấu được một nụ cười mãn nguyện, chàng chắp tay hướng về phía Đại tướng quân, cúi mình một cái rồi nhanh chóng rời khỏi đấu trường.

Đấu sĩ mang dải băng Sư Tử nét mặt lộ vẻ thất vọng, chàng nhìn về phía Đại tướng quân, cố gắng tìm kiếm trên gương mặt ngài bất cứ một biểu hiện gì đó của cảm xúc. Giận dữ, thất vọng, chán ghét,…bất cứ điều gì cũng được. Nhưng đáp lại sự mong đợi của chàng là một ánh mắt lãnh đạm, không vui cũng không buồn. Chàng đã theo Đại tướng quân từ năm mười sáu tuổi, khi nhà vua quyết định gọi chàng vào đội cận vệ hoàng gia.

Đã bốn năm chàng chưa từng nhìn thấy Đại tướng quân có một biểu cảm nào khác ngoài sự lạnh lẽo. Đôi lúc chàng tự hỏi liệu con người này, nếu quả thực là con người, có trái tim hay không ? Nhưng chàng không hề căm ghét ngài một chút nào. Ngược lại chàng rất tôn kính người thầy đồng thời là người lãnh đạo này của mình. Đại tướng quân là người sáng suốt nhất mà chàng từng biết. Nếu có bất cứ điều gì trên thế gian này mà ngài không thể giải đáp thì có lẽ chỉ có thần linh mới biết được câu trả lời. Thậm chí Cyrion còn có thể tự hào bởi không biết bao nhiêu lần những sứ giả từ các nước lâng bang, hay thậm chí là quốc vương của họ phải đích thân tìm đến diện kiến Đại tướng quân Cyrion để xin ngài tháo gỡ những khúc mắc liên quan đến vận mệnh của vương quốc họ. Nếu Xử Nữ, thánh nữ đền Ánh Sáng là ngọn hải đăng của phương Đông thì có thể nói Đại tướng quân Ma Kết chính là sao Bắc Đẩu của phương Tây. Cả hai người bọn họ, ai thông tuệ hơn ai, chàng thực không dám so sánh. Và vì sao Đại tướng quân lại có thể thông tuệ đến như vậy ? Câu hỏi này chàng đã từng hỏi cha của mình, người đã từng chinh chiến cùng Đại tướng quân suốt hai mươi năm, và cha chàng trả lời rằng: "Bởi vì ngài đã sống rất lâu. Rất lâu." Chàng không dám hình dung cái quãng thời gian mà Đại tướng quân đã sống, có lẽ nó quá dài đến nỗi, sự tan hợp của một đế chế nếu so với nó hẳn cũng chỉ như một giây một khắc trôi qua mà thôi. Nhưng quả thực nếu ai đã từng tận mắt diện kiến Ma Kết, chắc sẽ không tin được một người với dung mạo như vậy lại có tuổi thọ sánh ngang với trời và đất. Chàng cũng từng nghe nói rằng, những pháp sư vốn dĩ có thể sống lâu hơn người thường. Tộc trưởng tộc Tiên Yêu qua các đời đều có tuổi thọ trên dưới ba trăm năm. Nhưng sống lâu được dường như Ma Kết, có lẽ chỉ có thần linh mới làm được. Hoặc giả, thời gian đã quên mất ngài rồi chăng ? Trong khi Oren, cha của chàng, người đồng đội thủy chung cùng ngài càng lúc càng già yếu thì Ma Kết vẫn hoài một dung mạo, một sức mạnh ấy. Đó là thần linh hay người phàm thật khó lòng mà nói được.

Đại tướng quân khẽ phất áo choàng, cả thân người bọc trong chiến giáp sáng lòa, nhẹ nhàng bay xuống chiến đài.

- Ngươi đang nghĩ gì vậy Sư Tử ? – Ma Kết hỏi, nhưng sâu trong giọng điệu của ngài, người ta cảm nhận được rằng ngài đã thừa biết câu trả lời.

- Thuộc hạ…à…học trò đang nghĩ là mình sẽ cố gắng hơn thưa tướng quân. – Sư Tử cúi mặt nhìn xuống chân. Chàng biết rõ lời nói dối của mình sẽ chẳng có tác dụng đối với người thầy đầy quyền năng này.

Đại tướng quân nhìn chàng một cách đăm chiêu, đoạn, ngài tiếp:

- Ta đã sống từng ấy năm trên đời này cũng học được một chút kinh nghiệm nhìn người. Quả thực trên thế gian này tình yêu chằng buông tha bất kỳ ai.

- Tướng quân…ngài nói vậy có nghĩa gì, học trò không hiểu. – Sư Tử bối rối trước câu nói của Ma Kết.

- Khi chiến đấu, tuyệt đối không thể để sót lại bất cứ khúc mắc gì ở trong lòng. Nó sẽ trở thành điểm hiểm yếu nhất mà đối thủ có thể lợi dụng để đánh gục ngươi. – Ma Kết ngừng lại giây lát, rồi lại tiếp tục. – Ta thấy được tâm trí của ngươi đã không còn ở tại đấu trường này nữa. Ta nghe được tiếng trái tim ngươi đập những điệu không ôn hòa. Ngươi còn không thừa nhận ?

- Học trò…

- Sư Tử hổ thẹn đến đỏ mặt. Chàng vội chắp tay cúi lạy trước Đại tướng quân. – Học trò biết tướng quân ắt hẳn thấu triệt tình cảm của học trò dành cho công chúa Helena. Mong ngài làm chủ !

Tướng quân trầm ngâm giây lát. Đoạn, ngài quay lại đối diện cùng Sư Tử mà nói:

- Helena không phải con gái của ta. Chuyện này sao ta có thề tùy ý làm chủ. Chuyện của trái tim ngươi tự ngươi phải giải quyết. Ta cho rằng quốc vương ngài nhất định sẽ không hẹp hòi.

Ánh mắt Sư Tử chợt bừng sáng, chàng không giấu được vui mừng.

- Cám ơn ngài đã ủng hộ học trò.

Ma Kết không đáp, ngài chỉ lặng lẽ quay đi, rồi cả người cứ thế nâng bổng lên không trung, bay ra khỏi đấu trường.Tòa tháp phía nam của điện hoàng gia là nơi lý tưởng để bao quát ra xung quanh lãnh thổ của Byon. Từ trên đó, người ta có thể thấy con sông Eve hiền hòa uốn lượn như một dải lụa nhiệm màu, bình yên trôi qua bao miền của vương quốc, đem lại bao nhiêu là sản vật trù phú cho vùng đất này. Xa về phía Đông Nam, trong những ngày quang mây, ta có thể nhìn thấy nhấp nhô những tòa tháp của Caridon, một thành trì lân cận với Byon.

Chẳng biết chàng đã đứng ở đó bao lâu, có lẽ là vài giờ, hoặc nửa ngày. Nhưng quãng thời gian đó đối với chàng thực chẳng có ý nghĩa gì. Không giống với những phàm nhân khác, thời gian là thứ mà chàng không bao giờ thiếu. Đã có lúc chàng tự hỏi, liệu Đấng Sáng Tạo có nhầm lẫn hay chăng khi tạo ra chàng mà quên mất việc ban cho chàng cái chết. Chàng có thể sống quá lâu, quá am hiểu thế gian nhưng đối với những việc làm của Đấng Sáng Tạo chàng lại không tài nào thông suốt. Mà một trong những uẩn khúc lớn nhất vẫn mãi giày vò và ám ảnh chàng đó là cái thứ gọi là tình yêu mà Đấng tối cao ngài đã hăm hở trao cho loài người từ triệu triệu năm về trước. Những con người bên dưới kia coi chàng là thần thánh của họ. Nhưng có lẽ họ đã sai, chàng cũng giống họ mà thôi. Chàng cũng không thể thoát khỏi cái món quà độc địa kia của Đấng Sáng Tạo ngài. Bấc giác, chàng khẽ gọi vào cơn gió vừa thổi qua:

- Nàng đang ở đâu ? Đã bốn ngàn năm trôi qua rồi. Tưởng chừng như chỉ vừa chợp mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!