Chương 38: Phụ lục 4.2

Phụ lục 4.2

Truyện thứ hai: Thiên thần sa ngã và hoàng tử thành Mordun(1).

Xưa kia ở tại thần giới có một nữ thiên thần chuyên quản lý Sự Thật. Không một lời nói dối nào có thể qua được mắt nàng và ở trước mặt nàng, không phàm nhân nào được phép nói dối. Một lần nọ, nữ thiên thần hạ phàm với thân phận là sứ giả thần giới, bị lôi cuốn bởi những điều lạ tại phàm giới, nữ thiên thần che giấu đôi cánh của mình, giả mạo thành một thiếu nữ lấy tên là Rebecka để đi chu du khắp nơi, hưởng thú vui làm một phàm nhân.

Rebecka đi khắp từ vùng đất này đến vùng đất khác, đi đến đâu nàng cũng đều cố gắng giao tiếp với con người, tìm hiểu họ. Nữ thiên thần nhận thấy rằng, tại thế giới của con người, Sự Thật dường như bị người ta coi rẻ, sự Dối Trá càng lúc càng ăn sâu vào bản chất của họ. Thậm chí có không ít người sử dụng lời nói dối để làm hại, lừa phỉnh kẻ khác. Tức giận vì điều đó, nữ thiên thần quyết định phải trừng phạt tất cả những kẻ dối trá mà nàng gặp phải. Rebecka thường xuất hiện trước mặt con người vào mỗi đêm khi mặt trời vừa khuất bóng, nàng cải trang thành nhiều nhân dạng khác nhau, hỏi họ những câu hỏi mà họ buộc phải trả lời. Nếu người đó thành thật trả lời, nàng sẽ biến mất, nếu người đó có nửa lời dối trá, nữ thiên thần sẽ lập tức lấy đi cái lưỡi của họ.

Lời đồn về một nhân vật thần bí đó dần dần trở thành một nỗi khiếp đảm cho người dân tại thành trì Mordun. Lúc bấy giờ, vua của thành quốc ấy có năm người con trai. Vua cha già yếu, bốn người anh thao túng, tranh giành quyền lực trong triều. Người con út tên là Lars tính tình thật thà không thích tranh đua, chàng một mực luyện tập võ nghệ, rèn luyện sức khỏe và hành hiệp trượng nghĩa.

Một ngày nọ, trời mưa như trút nước, năm vị hoàng tử tề tụ bên giường của vua cha trong lúc người đang hấp hối. Đột nhiên cổng điện thất bật mở, gió ào ạt thổi vào, tất cả những người trong phòng đều kinh hãi nhìn lại thì trông thấy một bóng người vận áo chùng da màu đen như mun bước tới. Lính cảnh vệ tuốt gươm chặn lại thì liền bị người đó phất tay một cái văng ra khỏi phòng bất tỉnh. Người lạ cất giọng uy nghiêm hỏi các hoàng tử:

- Nếu một trong các ngươi được truyền cho ngôi báu, những người còn lại có tình nguyện phục tùng kẻ đó đăng quang, mãi mãi không ôm lòng tranh quyền đoạt vị hay không ?

Đức vua đương nhiệm tuy gần đất xa trời nhưng vẫn chưa quyết định trao lại vương miệng cho bất kỳ ai, chính vì vậy các hoàng tử vô cùng lo lắng trước câu hỏi vừa rồi. Trong thâm tâm ai nấy đều biết nếu nói thật dã tâm của mình vua cha tuyệt nhiên sẽ không truyền ngôi cho họ. Thế là lần lượt bốn vị hoàng tử lớn tuổi hơn đều nói dối:

- Ta tình nguyện phục tùng tân vương, mãi mãi không mưu phản.

Chỉ duy nhất hoàng tử út Lars trả lời một cách dứt khoát.

- Ta không tình nguyện.

Vị khách lạ ngạc nhiên nhìn chàng hỏi:

- Vì sao ?

Vị hàng tử trẻ không ngại ngần đáp.

- Sau khi một trong các anh của ta đăng quang, ta sẽ rời khỏi hoàng cung, sống tự do tự tại. Ta muốn hành hiệp trượng nghĩa, không muốn trị vì ai cả.

Lars vừa dứt lời, vị khách lạ bỗng bật cười. Rồi cả người kẻ ấy phát sáng dữ dội. Từ sau lưng vị lữ khách, một cặp cánh đen to lớn xuất hiện dang rộng đầy uy nghiêm. Áo choàng đen tuột khỏi đầu, để lộ gương mặt một nữ thần vô cùng xinh đẹp. Nữ thiên thần vỗ cánh, chỉ vào bốn vị hoàng tử lớn tuổi và nói.

- Các ngươi đều là lũ dối trá, không một ai có thể nói dối trước mặt ta. Từ nay về sau, các ngươi sẽ mãi mãi im lặng, bằng cách đó các ngươi không thể nào nói dối được nữa.

Vừa dứt lời, bốn vị hoàng tử lớn tuổi liền cảm thấy trong miệng trống rỗng, cái lưỡi của họ đã biến mất từ lúc nào. Bốn người sợ hãi khóc lóc cầu xin, nhưng vị nữ thần vẫn lạnh lùng phất tay ném họ ra khỏi phòng. Chỉ còn lại Lars và vị vua già, vua cha gọi chàng đến bên cạnh, nắm lấy tay chàng và nói.

- Ta vẫn luôn muốn để lại ngai vàng cho con, bởi vì con là đứa ít hiểm độc nhất. Nhưng chí hướng của con lại không phải của một bậc đế vương.

Nữ thiên thần tiến đến gần hai cha con, nàng nhẹ nhàng lên tiếng.

- Lars, định mệnh sắp đặt ngươi ở một vai trò quan trọng. Hãy bỏ qua những ước muốn cá nhân tầm thường mà nhận lấy trọng trách này. Ta sẽ giúp ngươi.

Vị vua già trút hơi thở cuối cùng, Lars đón nhận lấy vương miện của cha mình, trở thành quốc vương Mordun. Có cảm tình với vị vua trẻ, Rebecka đội lốt người trần ở lại nơi ấy cùng chàng gầy dựng đất nước. Không lâu sau, giữa chàng và nữ thiên thần nảy sinh tình cảm. Lars chính thức lấy nàng làm hoàng hậu.

Thời gian cứ thế trôi qua, tưởng chừng như họ sẽ có một cuộc sống yên bình, cho đến một ngày đúng mười năm sau đó, bầu trời bỗng nhiên xám xịt, mây đen trùng trùng như nổi giận. Quốc vương và hoàng hậu đang nhiếp chính thì từ trước điện bước vào một đôi nam nữ. Người nam vận áo giáp vàng sáng như ánh thái dương, người nữ thanh khiết như tuyết đầu đông. Cả hai đều được bọc trong ánh hào quang rạng rỡ. Hoàng hậu Rebecka vừa trông thấy hai người này liền lập tức đứng dậy, nửa sợ hãi, nửa đề phòng.

Nàng lên tiếng hỏi.

- Mora, Lyn ? Hai người đến đây làm gì ?

Nhận ra danh tính hai người trước mặt, hết thảy phàm nhân trong chính điện liền hãi sợ quỳ lạy không dám nhìn thẳng. Chỉ riêng hoàng hậu Rebecka vẫn ngang nhiên đứng trước ngai vàng không chút nao núng.

- Rebecka, thần giới triệu hồi ngươi trở về. Ngươi còn chưa biết tội của mình ư ?

- Lyn đáp.

- Tội gì ?

- Hoàng hậu hỏi lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!