Sau vài giây định thần, chàng nhận ra mình đang nằm trên một nền gạch đen xỉn và ẩm ướt. Một con đường thẳng tắp, hai bên là tường đá dựng đứng cao vô cùng, tưởng chừng cả loài chim cũng không thể bay cao hơn vách tường này. Một thứ nấm mốc và rong rêu kỳ lạ phát quang nhè nhẹ tạo nên không gian mờ ảo. Vang vọng đây đó trong khung cảnh tường đá là tiếng nước chảy long rong, mùi hôi hám như cống rãnh, xác chuột chết.
Bạch Dương gượng đứng dậy, gõ nhẹ đầu trượng xuống nền đá, viên hỏa thiên thạch trên đầu trượng xoay nhè nhẹ rồi bắt đầu phát sáng. Bạch Dương ngoảnh nhìn hai đầu con đường đá, mỗi đầu đều dẫn đến một lối rẽ khác. Không cách nào biết được lối ấy sẽ dẫn đến đâu bởi bức tường quá cao lừng lững che chắn mất. Chàng khẽ khàng cất tiếng gọi:
- Sye !
Một loạt âm thanh vang vọng nhại lại tiếng chàng "Sye e e e e e !"
- Cô ở đâu ?
"Cô ở đâu âu âu â u u u u u...!"
Không có tiếng trả lời, không gian yên ắng đến kinh người, chỉ có tiếng nước long tong chảy vẫn đều đặn như trước. Bạch Dương hít một hơi sâu, định gọi lại một lần nữa thì đột nhiên từ một phía của con đường đá phát ra một âm thanh dữ dội như tiếng sấm.
"Gừ ào....!"
Rồi một loạt tiếng động "ầm ầm" như tiếng chân một loài thú khổng lồ đang di chuyển rất nhanh về phía chàng. Có thể cảm nhận được sự to lớn của con quái thú nọ chỉ với những chấn động rung chuyển lan truyền đến trên nền gạch. Bạch Dương kinh hãi chạy về hướng ngược lại, chàng theo con đường đá rẽ liền hai ba khúc ngoặc. Cắm đầu chạy được một lúc thì chợt không còn nghe thấy nền đất rung chuyển nữa, chỉ còn nghe những tiếng gầm gừ nhẹ, dường như con quái vật quyết định di chuyển từ từ đến phía trước.
Bạch Dương nín thở không dám động đậy, chàng nấp vào một khúc ngoặc, trên tay huy động một quả cầu lửa ngùn ngụt cháy. Tiếng thở của con quái thú càng lúc càng gần nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của nó đâu. Đột nhiên có tiếng gì đó chà sát ngay trên vách tường bên cạnh Bạch Dương. Âm thanh tựa như da thịt con quái vật đang cọ vào bức tường. Tiếng gầm gừ của nó như sát ở bên tai. Bạch Dương nín thở nhận ra con quái vật đang ở phía bên kia của bức tường. Lúc này chàng mới nhận ra cái nơi quái quỷ này dường như là một mê cung vô cùng to lớn, chàng và con quái thú kia tuy ở rất gần nhưng thực chất lại đang ở hai đoạn khác nhau của mê lộ. Bạch Dương không dám gây tiếng động, bởi vì chàng không biết được từ nơi con quái vật đến chàng là gần hay xa, có thể nó phải chạy qua rất nhiều lối rẽ mới bắt được chàng, nhưng cũng có thể chỉ cần vòng qua một lối rẽ duy nhất ở đàng kia chăng ?
Trong khi Bạch Dương vẽ ra trong đầu vô số khả năng sẽ xảy ra thì chàng nghe thấy tiếng bước chân của con quái vật nhỏ dần. Dường như nó đang đi về một hướng khác cách xa nơi chàng đang ẩn nấp. Bạch Dương biết rằng bây giờ là thời cơ để chàng di chuyển, nhưng trong cái mê cung khổng lồ này, chọn lối nào mới đúng ? Đang chìm trong những suy tính rối bời, đột nhiên Bạch Dương nhìn thấy một bóng áo xanh chạy vụt qua ở một lỗi rẽ phía trước.
- Sye ?
- Chàng bất ngờ gọi.
Không có tiếng trả lời, Bạch Dương choàng đứng dậy, đuổi theo cái bóng nọ. Cái bóng chạy rất nhanh, cứ qua mỗi ngõ rẽ, chàng chỉ kịp trông thấy một đoạn váy xanh thấp thoáng rồi khuất khỏi tầm mắt.
- Sye ! Là tôi Bạch Dương đây, đừng chạy nữa !
Không biết đã chạy qua bao nhiêu lối rẽ, chàng vẫn không thể đuổi kịp người ở trước mặt. Bạch Dương bắt đầu nhận ra dường như kẻ trước mặt không phải là Sye, có thứ gì đó muốn đùa giỡn với chàng. Bạch Dương ngừng lại thở dốc, bốn bề vẫn bị bao bọc bởi tường đá. Cái bóng xanh cũng đã biến mất. Chàng nghe thấy ở khúc rẽ phía trước một âm thanh trầm đục.
- Là kẻ nào ? Có giỏi thì ra đấu với ta một trận. Đừng có đùa giỡn như trẻ con như vậy.
Đáp lời chàng là một tiếng rống long trời lở đất. Từ khúc rẽ phía trước, một thân hình đồ sộ lừng lững bước ra. Bạch Dương nín thở nhìn con quái vật đang dần lộ diện. Một con quái thú cao hơn mười thước, toàn thân đen như hắc ín với cái đầu tựa như đầu của cá sấu, đôi mắt đỏ lè như lửa. Cái thân dài thòn vẫn còn khuất đàng sau khúc ngoặc. Toàn thân con quái vật được bao phủ bởi một lớp nhầy đen bóng nhỏ từng giọt xuống nền gạch tạo thành âm thanh "Tong tong" như chàng đã nghe thấy từ lúc mới tỉnh dậy. Cái hàm đầy răng nhọn hoắc vươn về phía trước, hơi thở hôi thối như mùi xác chết.
Cái bóng áo xanh kia, dù nó là ai, là gì đi nữa thì không còn nghi ngờ gì nữa, nó muốn chàng phải chết. Chính nó đã dẫn dụ chàng đến trước mặt con quái thú này. Bạch Dương không có thời gian để suy nghĩ xem kẻ nào lại muốn chàng chết bởi vì con quái thú trước mặt đã tiến tới rất gần. Chàng niệm chú gọi một quả cầu lửa trong nắm tay ném về phía con quái vật.
Quả cầu lửa chạm vào mặt con thú nổ đùng một cái con quái thú hơi quay mặt sang bên tỏ vẻ khó chịu, tuyệt nhiên không hề bị chút thương tổn nào, ngược lại, đòn tấn công của Bạch Dương khiến con quái thú phẫn nộ. Nó gầm một tiếng dữ dội rồi nhằm phía Bạch Dương lao tới. Thân hình khổng lồ của nó gần như lấp đầy mê đạo. Bạch Dương không kịp suy nghĩ, quay phắt lại cắm đầu chạy. Con quái thú với những bước chân dài hơn chục thước chẳng mấy khó khăn khi đuổi theo sinh vật tí hon ở phía trước. Điều duy nhất ngăn nó không chạm tới được chàng pháp sư là những khúc quanh liên tiếp khiến cơ thể to lớn của nó phải luồn lách một cách khó khăn. Bạch Dương nhận ra điều đó, chàng chọn cách rẽ vào những khúc quanh càng sát nhau càng tốt, tránh những con đường thẳng tăm tắp. Nhưng đó cũng chỉ là biện pháp tạm thời. Sau một lúc rượt đuổi, Bạch Dương bắt đầu cảm thấy đuối sức, trong khi con quái vật đàng sau thì vẫn chưa có biểu hiện bỏ cuộc.
Đang trong lúc tuyệt vọng, đột nhiên Bạch Dương nhìn thấy ở ngã ba trước mặt có một đốm sáng lờ lửng tựa như một con đom đóm. Đốm sáng chứ chập chờn như thu hút sự chú ý của chàng. Khi nhìn kỹ lại thì chàng nhận ra ở giữa đốm sáng là một người tí hon với đôi cánh chuồn chuồn ở trên lưng. Người tí hon nọ vẫy tay chỉ về ngã rẽ ở bên trái. Bởi vì trước đó đã bị bóng áo xanh kia dụ vào chỗ chết nên lần này Bạch Dương có hơi do dự, nhưng ở phía sau chàng vốn dĩ đã là cái chết đang đuổi đến gần.
Nếu thực sự kẻ này một lần nữa hiện thân thành người tí hon kia để dụ chàng thì đành phải nhắm mắt chịu chết mà thôi. Nhưng nếu người tí hon này thực sự có ý giúp đỡ thì đây có lẽ là cơ hội duy nhất để thoát khỏi con quái vật kia. Trong tích tắc ngắn ngủi, Bạch Dương tuyệt nhiên không còn nghĩ tới kết cục sẽ như thế nào nữa, chàng lựa chọn nghe theo chỉ dẫn của người tí hon, rẽ vào con đường bên trái. Ngay khi chạy vào khúc ngoặc đó, chàng thoáng nhìn thấy người tí hon quay cầm một cái gậy nhỏ gõ lên nền đá, lập tức xung quanh rung chuyển rào rạt. Con quái vật đuổi đến gần cũng cảm nhận được sự chuyển động của mê đạo. Một bức tường rào rạt mọc lên từ nền đá nhanh chóng lấp ngang ngã rẽ sau lưng chàng. Con quái vật điên cuồng đuổi đến lao hẳn vào bức tường mới xuất hiện, nhưng bức tường cứng chắc vô cùng khiến nó phải bỏ cuộc. Bức tường cứ tiếp tục mọc cao dần cho đến khi hòa hẳn vào cấu trúc mê cung xung quanh rồi chìm vào im lặng. Bây giờ Bạch Dương mới lấy lại nhịp thở để nhìn cho kỹ người mới giúp đỡ mình. Đó là một cô gái tí hon với mái tóc màu tím, đôi tai nhọn như loài Tiên Yêu, đôi cánh côn trùng trong suốt. Xung quanh cô gái nọ phát ra ánh sáng nhàn nhạt dễ chịu. Cô gái tí hon bay đến trước mặt Bạch Dương, cất giọng trong trẻo.
- Tại sao ngươi lại ở chỗ này ?
Bạch Dương suy nghĩ một lúc rồi đáp.
- Điều cuối cùng ta nhớ là ta được đưa vào chiến cảnh thứ hai của đấu trường Byon. Đây có phải là khu vực thứ hai của đầu trường hay không ?
- Đấu trường Byon ?
- Cô gái tí hon nghiêng đầu ra vẻ khó hiểu.
- Ta đã ở trong mê cung này hơn hai trăm năm rồi. Chưa từng nghe về đấu trường Byon.
Bạch Dương kinh ngạc hỏi.
- Vậy nơi này là nơi nào ? Cô là ai ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!