Nguồn ánh sáng duy nhất của nhóm người là ngọn đèn bão trên tay xơ Alisa và quả cầu ánh sáng xanh lập lòe do Kim Ngưu dùng ma thuật tạo nên. Xơ Alisa rọi đèn dẫn trước, nét mặt lo lắng đưa mắt nhìn từng lối rẽ, một tay xơ nắm mặt dây chuyền biểu tượng Đấng Sáng Tạo trên cổ cầu nguyện để mình không bị lạc lối.
Đi cùng đám người Kim Ngưu, cảnh vệ trưởng Henry, bá tước tiểu thơ Isabella còn có cô hầu Nancy và khoảng mười vị nữ tu trẻ, ai nấy đều mặt mày xanh mét, ngơ ngác bám theo người đi trước sát gót. Kim Ngưu quay lại nhìn họ rồi thì thào nói Henry.
- Không ngờ giáo hội lại cho xây dựng một địa đạo quy mô như thế này bên dưới Braden.
Cảnh vệ trưởng đảo mắt nhìn, vài bóng chuột to tướng vụt chạy qua đàng sau những thùng gỗ cũ kỹ đặt rải rác trên đường đi.
- Ta cũng không hề biết về mật đạo này.
Xơ Alisa ở phía trước nghe cuộc trò chuyện của hai người bèn lên tiếng.
- Hơn trăm năm trước, Braden nổi tiếng là nơi sản xuất rượu nho thượng hạng của Duncan. Thành chủ Braden tập hợp những thương gia và quý tộc trong thành, cùng nhau lập nên một tập đoàn chuyên sản xuất rượu. Họ đã cho xây dựng một hệ thống hầm chứa vô cùng lớn bên dưới Braden, hàng vạn thùng rượu nho được cất trữ tại địa đạo này mỗi năm. Cho đến một năm nọ, nạn châu chấu đã hủy diệt những cánh đồng nho của Braden. Những ông chủ ruộng nho tuyệt vọng đòi thu hồi số rượu nho tích trữ bên dưới mật đạo.
Một cuộc nội chiến nảy lửa diễn ra giữa cảnh vệ quân và lực lượng nông nô của những quý tộc và địa chủ. Họ đã tràn xuống những địa đạo này chém giết lẫn nhau, cho đến khi máu người cùng với rượu nho hòa làm một.
- Câu chuyện này thật đáng sơ.
- Isabella thốt lên.
- Phải ! Từ sau cuộc bạo loạn năm đó, hoàng gia Duncan đã hoàn toàn nghiêm cấm sản xuất rượu nho tại Braden, mật đạo này giao lại cho giáo hội quản lý. Nhưng bởi quá khứ đẫm máu tại nơi này mà đã rất nhiều năm không một ai dám bén mảng xuống đây. Ba năm trước khi ta được chính thức phong làm xơ bề trên, Xơ Tối Cao đã dẫn ta xuống đây, chỉ cho ta con đường này hy vọng có ngày sẽ cần đến.
- Xơ có chắc là con đường này sẽ an toàn hay không ?
- Kim Ngưu hỏi.
Xơ Alisa thần sắc phức tạp trả lời:
- Ta vẫn thường nghe nói địa đạo này có nhiều ma quỷ, linh hồn người chết trăm năm không hề siêu thoát đã hóa thành quái vật. Chúng ta nên ra khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Xơ vừa dứt lời đột nhiên ở đàng sau nhóm người phát ra một tiếng kêu thất thanh "Á !"
Cả bọn quay lại nhìn thì thấy một nữ tu trẻ run rẩy lắp bắp nói:
- Xơ... xơ Jane đã biến mất rồi.
Cảnh vệ trưởng Henry tuốt gươm đi về phía đó, đưa mắt nhìn khắp nơi nhưng không thấy bất kỳ động tĩnh nào. Chàng cất tiếng hỏi vị nữ tu trẻ.
- Sao lại biến mất ?
- Tôi... tôi không rõ nữa, ban nãy tôi vẫn nắm tay xơ Jane đi ở cuối cùng. Sau đó... sau đó tôi nghe có tiếng sột soạt như có thứ gì đó di chuyển ở phía sau. Tôi vừa quay lại thì có cái gì đó đã kéo xơ Jane rẽ vào lối kia.
Henry quay lại nhìn xơ Alisa như muốn hỏi xơ có biết gì về điều này không. Nhưng nét mặt của xơ Alisa cũng vô cùng kinh ngạc trước sự việc này.
- Các người cứ đi tiếp, tôi sẽ đi tìm xơ Jane !
- Henry nói.
- Không ! Chúng ta phải tiếp tục thôi, có lẽ đã quá muộn cho cô ấy rồi.
- Xơ Alisa lo lắng giục.
- Để tôi đi cùng ngài !
- Kim Ngưu cũng bước về phía sau.
Isabella thảng thốt nói.
- Kim Ngưu, đừng đi !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!