Ta cảm thấy mình dường như được một lần nữa sống cuộc sống của một thiếu nữ bình thường. Trong lòng ta quả thực cảm thấy thanh thản hơn rất nhiều. Bất kỳ việc gì từ ăn uống đến dọn dẹp giờ đây cũng phải bỏ công bỏ sức, ta giật mình nhận ra hai vạn năm qua ta không hề chú ý đến những điều nhỏ nhặt như vậy.
Đảo chủ quyết định đưa bọn ta ra khỏi nhà ngục. Họ yêu cầu ta ở tại một khuôn viên của của cung điện. Ta nhiều lần ngỏ ý được gặp mặt người cai trị hòn đảo này, nhưng chỉ nhận được lời chối từ khéo léo. Cung điện này có hơn trăm người làm công việc phục vụ, vài chục quý tộc cư ngụ thường xuyên. Nơi ta và Thiên Bình ở là một viện nhỏ tươm tất, trước cửa phòng còn có một vườn thảo dược. Tiểu thơ Sybil là người chịu trách nhiệm về mọi mặt tiện nghi của ta.
Nàng dành cả buổi sáng sắp xếp cho ta một gian bệnh xá, nàng bảo rằng đảo chủ biết ta có tài dụng dược, muốn nhờ ta tạm thời quản lý bệnh xá này, và rằng họ muốn nhờ ở ta một ân huệ.
Ta hỏi Sybil rất nhiều lần về cái ân huệ đó, nhưng nàng có vẻ cũng không biết gì hơn. Tiểu thơ Sybil còn chu đáo mời mười hai người thợ đóng tàu đến giúp Thiên Bình sửa lại chiếc Iacan, từ sáng sớm nữ thuyền trưởng đã cùng họ ra cảng. Ta không mất nhiều thì giờ đã điểm qua hết các loại thảo dược trong vườn. Hai vạn năm tuổi thọ đã cho ta kiến thức vô hạn về nhiều loại cây cỏ trên thế gian, điều làm ta ngạc nhiên là, những thứ thảo dược trong vườn này đều thuộc vào loại quý hiếm bậc nhất trên lục địa.
- Hoa trường cửu, loại thực vật này cực kỳ khó trồng.
- Ta nhẹ nhàng tách một nhành hoa trắng nhỏ xíu từ một bụi cây rậm rạp. Không thể nhầm lẫn vào đâu được, bông hoa nhỏ với sáu cánh trắng được điểm xuyến bằng cái viền màu vàng nhạt. Ta quay sang tiểu thơ Sybil cảm thán.
- Loài hoa này có tác dụng trị thương và giải độc vô cùng tốt. Dược tính có thể sánh ngang với máu của long xà sa mạc.
- Ta có đọc qua một chút về y thuật, quả thực hoa trường cửu có những ưu điểm như nàng vừa nói.
- Tiểu thơ Sybil mỉm cười hiền hòa.
- Nếu ta không nhầm thì khóm hoa ở ngay bên cạnh nàng là hoa Vô ưu, loài hoa linh thiêng chỉ mọc trên mảnh đất thấm đẫm những giọt lệ của nữ thần biển Alfreidr.
- Ta vừa nói vừa chỉ một nhành hoa ở gần đó.
Tiểu thơ Sybil gật gù.
- Kiến thức về thảo dược của nàng quả nhiên là hơn người. Hoa vô ưu chỉ tồn tại duy nhất trên đảo này. Truyền thuyết cho rằng rất nhiều năm trong quá khứ, tình yêu của Alfreidr với một thủy thủ người phàm đã khiến cho người ấy trở thành kẻ thù của Hải Vương thần. Trong một lần ra khơi, Dorr đã trả thù bằng một cơn bão dữ dội cướp đi mạng sống của chàng ta. Alfreidr đã ôm xác người tình của mình, khóc suốt bảy ngày bảy đêm trên hòn đảo này. Từ nước mắt của nàng, một loài hoa kỳ diệu được khai sinh.
Thuở ban đầu công dụng của loài hoa này là xoa dịu mọi nỗi đau khổ trong lòng của con người, điều trị tâm bệnh, cắt đứt nỗi tương tư. Chính vì vậy nó mới có tên là hoa vô ưu. Nhưng về sau thì người ta con phát hiện hoa vô ưu có khả năng kháng độc vô cùng hữu hiệu, thậm chí những chất độc có nguồn gốc ma thuật cũng hoàn toàn có thể được hóa giải.
- Tiểu thơ Sybil tường tận giải thích.
- So với một người chỉ xem qua loa về y thuật thì nàng hiểu biết của nàng thực không phải tầm thường.
- Ta không kìm được mà ngợi khen nàng một câu. Tiểu thơ Sybil này vốn dĩ chỉ là thuộc hạ của chủ nhân đảo này nhưng lại có kiến thức đáng kinh ngạc về y thuật như vậy. Nơi này quả nhiên là không bình thường.
Mười ngày nữa trôi qua, bệnh xá của ta thỉnh thoảng tiếp nhận vài cư dân trên đảo đến thăm bệnh. Chủ yếu là những bệnh tật mãn tính mà thầy thuốc địa phương bó tay. Nhưng căn bệnh này nếu bình thường thì ắt hẳn phải chết, nhưng với những thảo dược quý hiếm trong khu vườn kỳ lạ kia thì không có gì là không thể chữa được. Đã lâu năm không bào chế thảo dược, ban đầu ta cũng gặp một chút khó khăn. Nhưng cuối cùng ta cũng thành công chữa khỏi cho hơn chục bệnh.
Công việc này khiến ta cảm thấy mình không còn vô dụng nữa, mặc dù đã không còn pháp thuật, nhưng y thuật của ta vẫn thuộc vào loại thượng thừa.
Thiên Bình vẫn chưa trở về, nàng gửi thư cho ta nói rằng phần thân tàu hư hỏng nặng, nàng còn kẹt ở cảng thêm ít hôm nữa. Ngày nào tiểu thơ Sybil cũng đến bầu bạn với ta, giúp ta chăm sóc những người bệnh. Nàng ta vừa hiểu biết vừa khéo léo khiến ta cảm thấy rất hài lòng.
Một ngày nọ, hơn chục người bận quân phục tiến vào viện, tiểu thơ Sybil gõ cửa phòng ta ngay nửa đêm. Lúc trước khi còn pháp thuật, ta vốn không cần ngủ nhiều, nhưng từ khi trở thành phàm nhân, giấc ngủ trở nên thiết yếu với ta hơn bao giờ hết. Ta định bụng phớt lờ người gọi cửa, nhưng nghe thấy giọng của Sybil ta đành khổ sở thức dậy ra xem.
Những người lính hoàng gia khênh vào bệnh xá một cái cáng, nằm trên cáng là một người đàn ông cao lớn đang bất tỉnh. Tiểu thơ Sybil nói rằng người này cần thiết phải cứu sống. Đảo chủ sẽ trả ơn ta bằng bất cứ giá nào. Ta thầm nghĩ một dược sư hai vạn tuổi như ta thì cần thứ gì làm tiền công ? Nhưng đàng nào kẻ trước mặt là do chính đảo chủ đích thân gửi gắm. Ta cũng đành nể mặt xem qua thử.
Người đàn ông này đích thị không phải tầm thường, dựa trên cơ thể cường tráng của hắn, độ cứng của da thịt cho thấy hắn chí ít cũng khỏe hơn mười gã trai tráng bình thường. Ta chăm chú xem mạch thì cảm nhận được một luồng sức mạnh dữ dội quần đảo trong cơ thể hắn. Một sức mạnh vô cùng lớn khiến ta phải sợ hãi. Ta giật mình rời tay khỏi cơ thể hắn, tiểu thơ Sybil ra hiệu cho những kẻ khác lui ra ngoài, rồi mới thận trọng hỏi ta.
- Hắn thế nào ? Có cứu được hay không ?
Ta nhìn nàng một lúc lâu mới cất được lời.
- Người này không phải phàm nhân. Ta cảm thấy một sức mạnh vô cùng khủng khiếp chứa đựng trong cơ thể hắn. Chỉ có điều, có thứ gì đó đã giam giữ sức mạnh ấy không cho chúng bộc phát ra ngoài.
Ta nhìn lại gã ấy thêm một lần nữa. Lần này ta đánh bạo kéo lớp áo che trên ngực hắn sang bên thì nhận ra ngay chính giữa ngực của hắn là một hàng năm ký tự kỳ lạ xếp ngay ngắn từ hõm cổ xuống đến gần rốn. Năm ký tự nằm im lìm như năm vết sẹo, hình dạng của chúng có phần tương tự với cổ văn thời đế chế, nhưng ta hoàn toàn không đọc được. Loại ngôn ngữ này có lẽ còn cổ xưa hơn cả ngôn ngữ Zodiacus cổ đại. Ta khẽ chạm vào ký tự đầu tiên, nó đột nhiên phát sáng dữ dội.
Gã đàn ông cũng gồng mình đau đớn, nhưng đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền không mở. Giây lát sau ánh sáng vụt tắt, hắn cũng trở về ngủ lịm.
- Năm ký tự này có lẽ là một loại cổ pháp dùng để phong ấn sức mạnh. Chúng ta cần phải khai thông ít nhất một trong số năm ký tự này thì mới có thể cứu được hắn.
Tiểu thơ Sybil gật đầu:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!