Hơn mười ngày qua bị giam cầm, nữ thuyền trưởng chưa một lần gặp mặt lãnh chúa của hòn đảo này, tuy nhiên dựa vào cái cách họ đối đãi với hai tù nhân là nàng và Xử Nữ, rõ ràng là có chút gì đó ưu đãi hơn mức bình thường. Thiên Bình vừa suy nghĩ vừa liếc nhìn mâm thức ăn tuy không phải là cao lương mỹ vị nhưng không hề đạm bạc chút nào, hai miếng sườn cừu, một chùm nho chín và một bình rượu quất. Cứ hai ngày một lần họ sai nữ nô lệ mang đến cho hai nàng vải vóc để thay và nước sạch để vệ sinh cơ thể.
Trên thế gian này lại có một nhà giam phục vụ tù nhân tốt đến thế này hay sao ?
- Xử Nữ, nàng có cảm thấy nơi này có chút gì đó cổ quái hay không ?
- Thiên Bình vừa nói vừa nhúng mảnh khăn sạch vào nước rồi vắt khô.
Xử Nữ chống hai tay xuống tấm phản nhích người ngồi thẳng dậy.
- Chuyện cổ quái trên thế gian này ta gặp không ít, với những gì đang diễn ra ở đây ta không lấy làm lạ. Rõ ràng chúa tể đảo này đã nhận ra chúng ta là ai và hắn rõ ràng muốn sử dụng chúng ta vì một mục đích gì đó. Nhưng chí ít lúc này ta nghĩ chúng ta sẽ không phải gặp nguy hiểm.
Thiên Bình gật gù, dùng mảnh khăn ẩm nhẹ nhàng lau gương mặt nhợt nhạt của Xử Nữ.
- Cảm giác của nàng khi không còn quyền năng như thế nào ? Làm một người phàm tục có phải rất đau khổ hay không ?
Xử Nữ mỉm cười lắc đầu.
- Ta vốn dĩ là phàm nhân không hơn không kém. Ta cũng đã từng trải qua mùi vị của bệnh tật, tổn thương. Chỉ là thời gian quá lâu rồi bây giờ đột nhiên trải nghiệm lại thật có chút không quen.
- Nàng đừng lo, có ta ở đây, ta tuy ma thuật không giỏi như nàng, nhưng cũng đủ để bảo vệ cho nàng.
- Thiên Bình vừa nói vừa cười tự tin khiến Xử Nữ không khỏi bật ra một tiếng phì cười.
- Hãy hứa với ta, Thiên Bình, khi nguy cấp thực sự đến gần, nàng hãy tự bảo vệ ình trước. Ta đã sống hơn hai vạn năm, ta không còn tham lam sự sống nữa. Nhưng nàng thì còn quá trẻ, tương lai như biển rộng không thể nói hết được.
- Nếu như ta bỏ mặc nàng thì ta dù sống cũng không chịu được sự hổ thẹn với bản thân.
- Thiên Bình mang chiếc khăn đến bên chậu nước chuẩn bị giặt lại một lần nữa.
Mặt nước trong vắt trong cái thau đồng đột nhiên sóng sánh tạo nên từng làn sóng nhỏ. Thiên Bình lấy làm kỳ lạ bèn dừng lại theo dõi. Lại một đợt rúng động, lần này nước trong thau sóng sánh dữ dội hơn. Bên ngoài cửa sổ nhà ngục, có một luồng ánh sáng chói chang rọi vào. Thiên Bình có phần hoảng hốt vội chạy đến lay gọi Xử Nữ.
- Xử Nữ ! Nàng mau nhìn xem, hình như bên ngoài có sao băng. Ta chưa bao giờ thấy sao băng lớn đến như vậy, lại ngay giữa ban ngày !
Xử Nữ dùng hết sức gượng dậy, nữ thuyền trưởng đỡ nàng đến bên cửa sổ. Bên ngoài, cao trên bầu trời quang đãng, một quả cầu lửa chói sáng rực rỡ đang lao xuống. Dù hiện tượng kia diễn ra ở rất xa, nhưng dư chấn truyền đến trong không gian khiến ặt đất bên dưới chân họ rúng động. Thiên Bình đang chăm chú chiêm ngưỡng cảnh tượng lạ thì đột nhiên Xử Nữ quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy vai, mắt nhắm nghiền và miệng lẩm bẩm cầu nguyện.
- Maduarchangeluvas waltuearlue... Tạ ơn Thiên Đàng đã nghe được lời thỉnh cầu của phàm nữ.
- Nàng đang làm gì vậy Xử Nữ ? Thứ kia là gì ?
- Thiên Bình kinh ngạc hỏi.
Ánh mắt Xử Nữ ngưng đọng, nàng nhếch miệng cười nhạt.
- Thiên Yết chắc sẽ không ngờ, Thần Giới lần này lại cử một Tổng lãnh Thiên thần giáng phàm. Phen này nàng ấy phải thua rồi.
- Hả ?
- Thiên Bình choáng váng trước câu nói của Xử Nữ.
- Tổng lãnh Thiên thần giáng phàm ? Đó chỉ là truyền thuyết thôi mà.
- Truyền thuyết nay đã trở thành sự thật, thuyền trưởng thân mến.Trên bờ biển đảo quốc Orland, Syran và hải vương thần Dorr đang kinh ngạc trước hiện tượng đang diễn ra trên bầu trời. Thần hòa bình Mora đang bị trói bởi sợi xích vàng bật cười lớn.
- Hahaha ! Syran, bà không hề nghĩ thần giới lần này lại rộng rãi đến như vậy có phải không ? Sứ giả thần giới lại là một Tổng lãnh thiên thần. Dựa vào những chấn động ảnh hưởng đến không gian phàm giới cũng đủ đoán được quyền năng của thiên thần này mạnh hơn hết thảy mấy người bọn ta hợp lại. Hãy chấp nhận sự thật đi, thời gian của bà tại phàm giới đã tận.
- Hừ ! Cho dù là Chúa tể của Thiên Đàng có giáng phàm đi nữa ta cũng không để vào mắt !
- Syran nghiến răng nói, tuy nhiên trong lòng mụ hiểu rõ, hiện tại mụ tồn tại được tại phàm giới là nhờ vào thân xác già nua này, và quyền năng của mụ chỉ chưa đến một phần trăm bản thể thực sự. Quả nhiên nếu đối đầu với Tổng lãnh Thiên Thần kia, cũng có đến mấy phần không chắc chắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!