Chàng nhìn chung quanh thì thấy lão già tư tế đã biến mất. Bên trong điện thờ của Halldora ánh lửa bập bùng nhưng không hề nghe thấy một tiếng động. Các nơi chàng đang đứng không xa là Alexandra và Edward đang bất tỉnh ở trên sàn gạch. Chàng định tiến tới lay gọi hai người bạn, nhưng đột nhiên cơ thể chàng chạm phải một bức màn không khí dầy đặc vô hình ngăn không cho chàng tiến thêm.
Nhân Mã thử lại mấy lần, thậm chí chàng còn tung cả phép thuật về hướng đó, nhưng bức màn không khí không hề suy suyễn. Chàng cất tiếng gọi Alexandra và Edward, nhưng từ cổ họng chàng không một âm thanh nào phát ra được. Nhân Mã kinh hoàng nhận ra chung quanh chàng không hề có bất kỳ một âm thành nào. Chàng lảo đảo ngã vật xuống sàn đá.
- Đừng sợ phàm nhân kia !
- Một giọng đàn bà đầy chất nhạc vang lên.
Nhân Mã giật mình tìm kiếm xung quanh nhưng không hề thấy bất kỳ người đàn bà nào cả. Chàng mở miệng định hỏi "Ngươi là ai ?" nhưng những từ đó như bị không gian nuốt mất.
- Ở tại lãnh vực của ta, ngươi chỉ có thể nói khi ta cho phép.
- Người đàn bà thong thả giải thích.
Người ấy vừa dứt lời, đột nhiên bức tượng Halldora tại chính giữa sảnh đột nhiên phát sáng. Ánh sáng chói chang khiến cho Nhân Mã phải che mắt lại. Giây lát sau, muôn trùng ánh sát cùng hội tụ thành một nhân ảnh mờ mờ tỏ tỏ. Nhưng chàng có thể nhận ra được đó là một người đàn bà tóc vàng, gương mặt vô cùng thanh tú, trên bàn tay trái của bà ta đang cầm một chiếc âm thoa bằng vàng với những rãnh họa tiết phát sáng lung linh.
- Nói đi !
- Người đàn bà ra lệnh.
Nhân Mã ngập ngừng tằng hắng thử vài tiếng thì quả thực đã nghe thấy giọng nói của mình trở lại. Nhưng chàng vẫn do dự không biết phải mở lời thế nào. Người đàn bà này đích thị là Cổ thần Âm thanh trong truyền thuyết. Nếu như khiến cho bà ta cảm thấy bị xúc phạm thì cả cuộc đời chàng sẽ phải sống trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Cuối cùng chàng nuốt nước bọt rồi thận trọng nói.
- Bà là Halldora ?
- Còn phải hỏi ?
- Cổ thần nhíu mày ra vẻ không vui.
Nhân Mã giật thót mình, đoạn, chàng đánh bạo hỏi tiếp.
- Chỗ này là chỗ nào ?
Halldora nhướng mày nhìn chàng rồi vụt một cái biến thành một màn khói di chuyển về phía cái trường kỷ bằng vàng ở phía đài cao. Bà ta chọn một tư thế thoải mái rồi tựa người trên đó.
- Một câu hỏi hay.
- Ngón tay cổ thần vẫy vẫy chỉ vào trần nhà.
- Đây là một nơi nằm ngoài phàm giới. Một vùng không gian tồn tại giữa thế giới của ngươi và Cõi Mộng.
- Bà đã tạo ra nơi này ư ?
- Nhân Mã hỏi tiếp.
Halldora bật cười lảnh lót.
- Không ! Có một điều ngươi nên biết phàm nhân à. Cổ thần không kiến tạo nên thế giới, cổ thần chỉ thao túng và cai trị thế giới.
- Nhưng... nhưng không phải bà đã bị nhốt trong Cõi Mộng hay sao ? Nếu thế giới này không phải Cõi Mộng vậy thì bà...
- Mấy từ cuối cùng của Nhân Mã một lần nữa bị không gian nuốt mất.
Cổ thần đưa một ngón tay lên môi:
- Suỵt ! Ngươi đúng là không biết an phận. Nhưng dù sao thì ta cũng không ngại giải đáp thắc mắc này của ngươi. Ta đã mất hết thảy bốn triệu năm trăm ngàn năm để tách rời một phần linh thức ra khỏi bản thể, sau đó lại thêm một triệu năm ròng rã tìm kiếm một khe nứt của Cõi Mộng để gửi linh thức đó ra thế giới bên ngoài. Tuy nhiên linh thức của ta không có một cơ thể để nương náu, nếu bước chân vào phàm giới nó nhất định sẽ tan rã. Chính vì vậy mà ta phải trú ẩn tại đây.
Halldora dừng lại một chút, thấy miệng Nhân Mã cố gắng cử động, bà phất tay một cái, giọng nói của chàng liền vang vọng trong đền thờ.
- Tôi đã hiểu mưu đồ của bà. Bà không thể dự do đi lại tại phàm giới nên muốn dẫn dụ loài người vào đây để chiếm hữu thể xác của chúng ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!