Chương 29: (Vô Đề)

Cái bóng lừng lững ấy cứ mãi quay lưng về phía nàng, tà áo choàng đỏ rực tung bay như ngọn lửa. Ánh lửa lập lòe xa dần tiến vào hoang mạc bao la. Nàng cố gọi, nhưng gió cát át đi thanh âm của nàng, che mờ ánh mắt nàng, để rồi nàng giật mình tỉnh giấc. Đêm ốc đảo lạnh thấu xương, nàng giật tung màn chiếu, cuống cuồng chạy ra ngoài hiên, trái tim liên hồi đập bởi một nỗi sợ không tên. Chàng vẫn đứng đó, vết thương trên vai còn băng bó, nhưng thần sắc đã tỉnh táo nhiều.

Khi chàng quay lại, nước mắt nàng liền rơi.

- Xử Nữ...

- Đôi mắt chàng thoáng ngạc nhiên rồi chuyển sang trìu mến.

- Vì sao nàng khóc ?

Đôi vai nàng run run.

- Ta tưởng không còn gặp được chàng nữa... ta nhìn thấy chàng quay lưng bước đi... ta gọi tên chàng rất nhiều, rất nhiều nhưng chàng nhất mực không nghe... Ta tưởng chàng bỏ đi mà không nói lời từ biệt...

Bàn tay chàng nhẹ nhàng gạt đi hàng lệ trong trên má Xử Nữ.

- Sẽ có một ngày nàng tìm được điều nàng thực sự lưu luyến, nhưng điều đó chắn chắn không phải là ta...

- Không phải ư...

Ma Kết không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn nàng duy nhất một vẻ dịu dàng như vậy.

"Tại sao... tại sao mấy vạn năm rồi lời nói của chàng vẫn không trở thành sự thật... tại sao chàng vẫn nhìn ta với ánh mắt đó... Lại là mơ rồi, lần nào cũng ngỡ là thật mãi cho đến khi kết thúc..."

Xử Nữ chuyển mình tỉnh giấc, một cảm giác ẩm ướt nhẹ nhàng chạm vào trán rồi rời đi mang theo mấy giọt mồ hôi còn đọng lại. Trong cơn mơ màng, nàng đã cảm thấy có lúc mình như bị rơi vào một biển lửa, sức nóng khủng khiếp thiêu đốt da thịt khiến cho nàng vô cùng đau đớn. Tuy không còn ma thuật nữa, nhưng trí tuệ do Dwyn ban cho nàng vẫn còn nguyên vẹn, Xử Nữ biết rõ sự đau khổ về thể xác kia chẳng qua là do tác dụng phá hoại dữ dội của nọc đọc từ mãng xà hai đầu.

Tuy rằng hoa vô ưu là một loại thần thảo sinh trưởng bởi nước mắt linh thiêng của Alfreidr, nhưng dược tính của nó thì được xếp vào hàng ngũ ôn hòa. Để đối chọi được với kịch độc của thần thú đến từ Cõi Mộng, cần phải mất một quãng thời gian để điều hòa và từ từ hóa giải. Nữ tư tế thầm ước tính có lẽ mình đã bất tỉnh được hơn mười ngày. Nàng khẽ khàng mở mắt, ánh sáng nhạt nhòa từ bên ngoài rọi qua song cửa sắt. Một bàn tay dịu dàng sờ lên trán nàng để kiểm tra nhiệt độ.

- Thiên Bình ?

- Xử Nữ lên tiếng, có lẽ vì đã nhiều ngày không nói chuyện nên những âm thanh đầu tiên có phần khô khan.

- Là nàng đã chăm sóc cho ta suốt mấy ngày vừa qua ?

Nữ thuyền trưởng mỉm cười trìu mến.

- Coi kìa, mơ gì mà đến nỗi chảy nước mắt.

Xử Nữ gượng cười dùng tay áo thấm nhẹ trên mi, quả thực thấy ươn ướt. Nàng nhìn ra xung quanh và nhận ra hai người hiện đang ở trong một nhà giam của hoàng gia. Căn xà lim nằm sâu dưới lòng đất, chỉ để lộ một khung cửa sổ để đón lấy ánh mặt trời. Nữ tư tế thở dài. Thấy vậy, Thiên Bình lên tiếng.

- Đã hơn mười ngày bị giam ở dưới này, ta thậm chí còn không biết chỗ này là nơi nào. Nhưng suy đoán theo hướng đi ban đầu của thủy thủ đoàn thì rất nhiều khả năng chúng ta đang ở tại một trong những quốc đảo thuộc lãnh hải của nữ thần biển Alfreidr.

Xử Nữ liền đáp lời.

- Nơi này chính là San Gandelra, thành phố thịnh vượng nhất quần đảo Alfreidr.

Thiên Bình ngạc nhiên.

- Nàng là cư dân ở đây ?

- Không phải.

Thiên Bình ra vẻ khó hiểu.

- Trong lòng ta thực sự có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi nàng. Ví dụ như nàng là ai, vì sao lại biết tên ta, vì sao nàng lại nguy kịch nằm trên bờ biển kia...

- Ta là Xử Nữ, tư tế tối cao của đền thờ Ánh Sáng.

- Xử Nữ vừa đáp vừa khẽ cục cựa, dù ở bất kỳ tư thế nào, trông nàng cũng vô cùng đoan trang và mực thước, không hề có chút phàm tục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!