Chương 28: (Vô Đề)

Tòa thánh điện này được xây dựng từ cách đây hơn hai ngàn năm, người ta cho rằng những tường vách của nó được kiến tạo bởi lục sắc khoáng thạch mà những kẻ khai hoang từ thuở lập quốc lặn lội mang về từ bên dưới chân đỉnh Eura linh thiêng, bất kể thế lực Bóng tối nào cũng không có khả năng xâm phạm. Tuy rằng điều đó chỉ là đồn đại, nhưng hết thảy người dân Braden đều liều mình chen chân vào lãnh địa của Thánh Đường với hy vọng được bảo vệ khỏi quân đoàn quái vật.

Vào giây phút cận kề với sự diệt vong, con người luôn tìm cách níu kéo những tia hy vọng cuối cùng dù thực hư ra sao vẫn chưa có gì để minh chứng. Isabella là con gái của thành chủ Acmen nên từ sớm đã được cảnh vệ quân hộ tống vào bên trong. Xơ Tối Cao đứng trên một cái đài cao trước bức tượng của Đấng Sáng Tạo, vẻ mặt kinh hãi nhìn dòng người hỗn loạn bên dưới.

- Tội lỗi ! Sự mục rữa của loài người cuối cùng đã đến lúc phải trả giá.

- Xơ Tối Cao dường như không đứng vững được nữa, hai nữ tu sĩ vội chạy đến dìu lấy tay bà.

- Đấng Sáng Tạo xin Ngài hãy rủ lòng thương xót...

Isabella cố gắng nhoài người khỏi lan can đảo mắt tìm kiếm trong vô số con người bên dưới ấy một bóng dáng quen thuộc, nhưng tìm mỏi mắt cũng không thấy chàng.

- Kim Ngưu, rốt cục chàng ở đâu ?

Chỉ thấy tiếng người la ó, tiếng binh khí xủng xẻng rút ra khỏi vỏ, lực lượng vệ binh của Giáo hội cuối cùng phải dùng đến vũ lực ngăn chặn những cư dân Braden điên cuồng tràn ngập vào thánh đường. Isabella bàng hoàng trước cảnh tượng đó, đôi chân nàng dường như không còn di chuyển được nữa.

- Tiểu thơ, hãy mau vào trong, bọn họ sắp tràn lên đây rồi, nhanh lên, các tu sĩ đã chuẩn bị cho chúng ta một biệt thất.

- Cô hầu gái Nancy lo lắng kéo tay nàng.

- Không được, Kim Ngưu vẫn còn ở ngoài kia.

- Isabella nói như người mất hồn.

- Đến nước này rồi nàng còn có hơi sức lo cho tên nông dân đó hay sao ?

- Nancy mất kiên nhẫn, cô ta bắt đầu cảm thấy lo sợ cho chính bản thân mình.

Đột nhiên lúc đó, một tiếng nổ như sấm rền vang vọng, hết thảy con người có mặt tại đó đều cảm thấy một trận rung chuyển, những cột đá cao chục thước của tòa thánh điện vặn mình răn rắc, đất đá từ trần điện mịt mù rơi xuống. Vô số con người vốn đã náo loạn, nay lại càng hoang mang sợ hãi, văng vẳng có tiếng người run rẩy cầu nguyện. Không ai biết tiếng nổ đó phát ra từ đâu, nhưng có một điều chắc chắn rằng đó chính là một điềm chẳng lành.

Ắt phải là một thứ gì đó cực kỳ to lớn và hùng mạnh mới có thể gây ra được âm thanh dữ dội đến như vậy. Đột nhiên, một cảnh vệ quân hoàng gia hộc tốc phóng từ ngoài điện vào rồi nhanh chóng hướng về phía Xơ tối cao trên đài thiêng, vẻ mặt nhợt nhạt như xác chết, mất một lúc lắp bắp anh ta mới nói được thành câu.

- Lũ quái vật... đã phá được cổng thành !

Chỉ thấy Xơ tối cao lảo đảo một cái, không còn sức lực mà khuỵu hẳn xuống. Những người dân bên ngoài điện cũng đã nghe thấy hết, như một trận bão điên cuồng, họ tràn vào bên trong điện, đè bẹp cả những lính cảnh vệ chắn đường. Những ai xấu số vấp ngã liền bị người phía sau giẫm đạp không thương tiếc. Nancy vừa thấy tình hình nguy cấp liền không nói không rằng nắm lấy tay bá tước tiểu thơ mà lôi mạnh về phía biệt thất mà các tu sĩ đã mở sẵn.

Isabella bây giờ vì sợ hãi quá độ mà không thể động đậy đành phó mặc cho ả hầu lôi đi.Lúc bây giờ tại tháp chỉ huy, Kim Ngưu và cảnh vệ trưởng Henry đang bị bao vây bởi một rừng cánh tay xương xẩu vươn ra từ mặt đất, những cánh tay quờ quạng mò mẫm trên sàn đá rồi bắt đầu bám chặt để cho thân mình trồi lên. Cho đến khi Kim Ngưu và Henry kịp nhận ra thì trước mặt họ đã là một toán quân lính hồn ma gồm có sáu tên tuy chiến giáp và vũ khí vẫn còn nguyên vẹn nhưng da thịt thì đã hoàn toàn mục rữa chỉ còn trơ bộ xương, rõ ràng là thứ được hồi sinh bởi ma thuật của quỷ dữ.

Con quỷ trong lốt bá tước Acmen nở nụ cười quái dị rồi bằng cái giọng điệu khản đặc ma quái, hắn ra lệnh.

- Các con của ta, hãy tiêu diệt chúng.

Vừa dứt lời, đội quân xương xẩu lập tức vung gươm lên trước mặt đều tăm tắp. Kim Ngưu và Henry vội vàng lùi về phía sau, tuy nhiên sàn chỉ huy của tháp canh chỉ là một khu vực chật hẹp, sau khi lùi vài bước thì cả hai đã tiến sát mép cầu thang. Henry vừa đặt một chân xuống nấc thang đầu tiên thì bất chợt nghe thấy âm thanh man dại của bọn Dã Nhân ở bên dưới. Không cần nói cũng có thể đoán được cổng thành đã thất thủ. Hai người bọn họ lúc bấy giờ dường như đã rơi vào một cái bẫy chết người.

Kim Ngưu khẽ quay đầu lại cũng đã nắm được tình hình, bèn nhìn về phía cảnh vệ trưởng Henry mà nói.

- Những chiến binh đó được ma thuật hắc ám triệu hồi, chúng không thể bị đả thương bằng binh khí bình thường.

Cảnh vệ trường chau mày nói.

- Ý cậu là nếu giao chiến với chúng, chúng ta chắn chắn sẽ thua.

- Phải.

- Kim Ngưu quả quyết gật đầu.

- Thế còn ma thuật của cậu ?

- Hiểu biết về cổ thuật thần bí của tôi quá hạn chế, may ra chỉ có các pháp sư Hội đồng mới có kiến thức để giải trừ loại ma thuật triệu hồi này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!