Chương 27: (Vô Đề)

Khi đầu óc tỉnh táo được hơn một chút thì Nhân Mã mới nhớ ra hình như chàng đã cùng với hai chiến hữu rơi xuống một cái hố sâu. Chàng đưa mắt nhìn lên trên như một phản xạ hy vọng tìm thấy cái lỗ nơi mình lọt vào, nhưng kì lạ thay, phía trên kia chỉ một màu đen đặc, không hề có lấy một khe hở. Lúc này, chàng đang nằm với tư thế dang tay dang chân trên một lớp bùi nhùi nhơm nhớp, khẽ cục cựa mình, Nhân Mã cuối cùng cũng chống được một tay xuống đất để ngồi dậy.

Cái lớp nhớp nháp chung quanh chàng thì ra là chất thải của động vật, Nhân Mã chợt cảm thấy buồn nôn khi nhận ra mình đã rơi vào hố xí của bọn Dã Nhân. Nhưng cũng may chàng dù sao cũng là đàn ông con trai, bẩn thỉu một tí cũng không đến nỗi chết, bằng như Alexandra ở trong tình cảnh này, hẳn nàng ta thà tự treo cổ mình cho xong. Vừa nghĩ đến đó, Nhân Mã liền nhớ ra việc hai người bạn của mình cũng rơi xuống cùng một lúc liền hốt hoảng.

- Nguy ! Alexandra quả thực cũng rơi xuống cùng lúc với mình. Không biết cô ta có chịu được nỗi khổ này hay không.

- Nhân Mã lo lắng nhìn khắp chung quanh vừa lúc nghe một tiếng thét kinh khủng.

- Á á á ! Phân, là phân... phân khắp nơi !

- Alexandra kêu gào thảm thiết.

Nhân Mã theo hướng âm thanh vọng tới mà tìm kiếm thì quả nhiên nhìn thấy nữ đạo chích đang khổ sở cào đám chất bẩn khỏi mái tóc của mình. Nhân Mã cảm thấy nàng ta trong tình cảnh đó quả thực đáng thương bèn đến gần để giúp đỡ, nào ngờ Alexandra còn thoi vào vai chàng một quả đấm trời giáng.

- Anh chết đi ! Đi theo anh chẳng có gì sung sướng, đã vậy còn rơi vào cái hố xí này !

Nhân Mã đau điếng xoa nắn chỗ da thịt vừa bị đấm vào, định mở miệng phản bác nữ đạo chích thì chàng nghe một tiếng kêu khá quen thuộc.

- Cứu... ọc ọc... cứu tôi với !

- Là Edward !

- Nhân Mã thốt lên và lập tức phóng về phía đó. Alexandra cũng thôi không gỡ phân khỏi tóc nữa mà chạy theo.

Khi hai người đến nơi thì thấy chàng kiếm sĩ xúi quẩy bị rơi xuống một đầm nước sâu. Edward vốn dĩ là một con sư tử ở trên cạn, nước cao quá đầu như thế này quả nhiên khiến chàng khổ sở. Nhân Mã tức thì đưa một tay về phía cái kẻ đang ngoi ngóp dưới nước ấy, niệm khẽ một câu chú, lập tức, cả người Edward bị trọng lực nhấc bổng khỏi mặt nước và lôi hẳn vào bờ. Nhân Mã đặt kiếm sĩ xuống nền đất rồi lo lắng hỏi.

- Không sao chứ ?

Edward cả người ướt như chuột lột, hổn hển trả lời.

- Cũng may mà cậu tới kịp, không thì...

Alexandra nhìn thấy đầm nước thì có phần phấn khởi hẳn, nàng nhanh chóng trút cả bộ tóc dài xuống làn nước gội rửa một hơi. Hai chàng trai đành phải chống nạnh chờ đợi nữ đạo chích chải chuốt lại hình hài. Một lúc sau, cả ba chiến hữu đã nghỉ ngơi hồi sức và vệ sinh cơ thể xong, họ bắt đầu công cuộc tìm kiếm lối ra khỏi hố xí. Hố xí này thực chất là một cái hang động khổng lồ, trần hang cao đến mức có lẽ chỉ những sinh vật có cánh mới bay ra ngoài được, bên trong hang, những loài nấm mốc phát quang tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ, đủ để soi lờ mờ những mỏm đá với hình thù kỳ dị. Nước từ trong những hốc, những khe cứ liên tục rỉ rả tràn ra khiến cho nền hang động ẩm thấp một cách khó chịu. Nhân Mã vừa soi xét xung quanh vừa cảm thán.

- Cái địa phương này quả thật kỳ lạ. Một vùng đất bị pháp thuật cấm phong tỏa lối vào, nhưng tại sao bên trong này lại tràn ngập Dã Nhân, dựa trên lượng chất thải này có thể đoán được bọn chúng đã chiếm dụng nơi này rất lâu rồi.

- Chẳng lẽ chúa tể của đền Iolik này thích nuôi Dã Nhân hay sao ?

- Alexandra nói.

- Dã Nhân là một sản phẩm của Bóng tối, chúng vốn dĩ là con người bị mục rữa bởi Vết Ố từ Cõi Mộng. Còn chủ nhân của ngôi đền này dựa theo những gì tên Amell nói ta có thể ước đoán là một quỷ dữ, bằng vào sức mạnh của quỷ dữ mà còn muốn dùng Dã Nhân để chặn lối bọn ta hay sao ?

- Edward cũng trầm ngâm góp lời.

- Chỗ này hẳn phải có một lối ra chứ.

- Nhân Mã mò mẫm một góc hang động.

- Sao anh biết chỗ này có lối ra ?

- Nữ đạo chích ngạc nhiên trước lời khẳng định của Nhân Mã.

- Cô nhìn chỗ này xem, có rất nhiều hình thù và ký tự được khắc trên đá. Nếu người ta có thể chui vào đây điêu khắc thì chắc chắn phải xây dựng một lối ra chứ.

- Nói cũng có lý !

- Alexandra gật gù.

Nhân Mã gọi ra một đốm lửa nhỏ trên đầu ngón tay để nhìn cho rõ hơn những ký hiệu kỳ lạ trên mỏm đá. Đó là hình những vòng xoáy đồng tâm tựa như sóng nước tạo ra khi người ta ném một hòn đá vào mặt hồ phẳng lặng. Dường như chàng đã từng gặp qua cái ký hiệu tượng tự như vậy ở đâu đó, nhưng nhất thời không suy nghĩ ra được. Edward đứng bên cạnh cũng đã nhìn thấy những ký hiệu ấy, chàng nhìn quanh quất một lúc rồi lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!