Chương 25: (Vô Đề)

Từ trong một ngõ vắng, một dáng người thong dong bước, đôi hài cao gót gõ từng tiếng nhịp nhàng trên mặt đất. Tiếng bước chân nghe thật ung dung và điềm nhiên. Nhìn cái cơ thể với từng đường nét khiêu gợi đó, dáng đi uyển chuyển đó, ắt hẳn kẻ bí ẩn này là một phụ nữ, lại còn là một thiếu nữ rất đẹp. Chỉ tiếc là gương mặt lại bị bóng tối cùng mảnh áo choàng trên đầu che đi mất.

Một tay thiếu nữ lộ ra khỏi áo choàng, nắm chặt một thanh quyền trượng đen tuyền, một đầu quyền trượng mang hình đôi cánh dang rộng đầy quyền uy. Ánh mắt của nàng ta thấp thoáng dưới mũ choàng chợt lóe ra tia ác độc, quyền trượng trên tay thiếu nữ bắt đầu phát sáng, một loại ánh sáng nửa xanh nửa đen kỳ dị vô cùng. Thiếu nữ vẫn không dừng bước, chỉ thấy mặt đất dưới chân nàng bắt đầu run rẩy, nhà cửa hai bên đường cũng theo đó mà lắc lư khiến lớp tuyết mỏng vừa mới bám bị bung vào không khí tạo thành một màn bụi mịt mù.

- ĐỘNG ĐẤT !

- Tiếng hét hoảng sợ vọng ra từ một căn nhà ở ven đường phá tan sự yên tĩnh của màn đêm.

Liền sau đó, vô số ánh lửa bắt đầu xuất hiện, những con người vốn đang ngủ say cũng kinh hoàng bừng tỉnh. Họ nháo nhào đẩy tung cửa, đào thoát khỏi nhà. Những căn nhà bằng đá hai bên đường bắt đầu rung lắc dữ dội, đất đá rào rạt rơi xuống. Thiếu nữ bí ẩn lạnh lùng nhìn cảnh tượng náo loạn trên đường, ánh mắt dõi theo một đám người vừa kịp thoát ra khỏi nhà mình, khóe môi khẽ nhếch, nàng đưa một ngón tay về phía đó. "Oanh !"

Một ngọn sét chói lòa từ tay nàng phóng vào bức tường đá ngay bên cạnh lối thoát của toán người kia, bức tường nổ tung, căn nhà hai tầng như một quả núi nhỏ đổ ập lên mấy mạng người ở bên dưới. Tiếng kêu gào la hét thảm thiết vang vọng khắp nơi. Những kẻ khác thấy cảnh tượng đó càng thêm kinh hoàng, điên cuồng bỏ chạy. Chưa dừng lại ở đó, thiếu nữ tiếp tục giơ cao quyền trượng rồi chĩa thẳng về phía trước, một làn sóng tựa như không khí nhanh chóng quét về phía trước, nhà cửa dọc hai bên con đường liên tiếp đổ sụp dưới sức mạnh như vũ bão đó. Vô số con người bị gạch đá chôn vùi, cảnh tượng trước mắt có thể gọi là thảm sát. Lửa cháy ngùn ngụt, người chết vô số, những kẻ sống sót vừa chạy vừa la khóc thảm thiết.

Nữ ác thần không ngừng tiến lên phía trước, trên đường đi của nàng ta, vô số kiến trúc bị tàn phá, sinh mạng diệt vong, bất kể là đàn ông, đàn bà hay trẻ nhỏ đều bị chôn sống dưới đống đổ nát, những kẻ chạy thoát thì đều bị nàng ta phóng sét mà thiêu rụi, sự độc ác quả thực là không thể tưởng tượng được, quyền năng quả thực quá đỗi hùng mạnh. Hành trình hủy diệt của nữ ác thần cuối cùng cũng tiếp cận điện hoàng gia Byon, mặc dù bên ngoài điện là cảnh náo loạn và chết chóc nhưng tòa cung điện này vẫn đứng sừng sững như một pháo đài kiên cố. Vô số cảnh vệ hoàng gia đã tụ tập trước cổng điện dưới lệnh của quốc vương, có lẽ họ đang chuẩn bị xuất hành để cứu trợ dân chúng còn sống sót. Thấy nữ ác thần lừng lững tiến tới, trong tay là thanh quyền trượng không ngừng phát ra ánh sáng ma thuật, một tay nàng ta bao bọc trong điện quang lập lòe, những cảnh vệ quân không khỏi kinh dị đề phòng. Nữ ác thần không thèm để mấy ngàn binh lính trong mắt, nàng ta ngước mặt ngạo nghễ nhìn tòa cung điện hoàng gia tráng lệ rồi nhếch miệng thành một nụ cười tàn độc.

- Loài người... ha ha ha... lũ sâu bọ mà cũng muốn giam cầm ta ? Ngày hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết như thế nào là tuyệt diệt !

Vừa dứt lời, vạt áo choàng sau lưng nữ ác thần đột nhiên rách toạc, từ trong vết rách, một đôi cánh bằng kim loại sáng lòa phóng vụt ra, dang rộng đến hơn ba thước. Đôi cánh kim loại khẽ đung đưa lớp lông vũ bằng hợp kim sắc bén như những lưỡi gươm phản chiếu lại ánh sáng, cả người nữ ác thần cũng theo đó bay lên không. Những kẻ tại trường nhìn thấy đều không ngớt sợ hãi. Nữ ác thần bây giờ trông như một con chim bằng sắt lơ lửng giữa trời, một tay nàng ta đưa về phía mặt đất, ánh mắt đỏ như máu.

Chỉ thấy mặt đất trước điện hoàng gia bắt đầu phát ra tiếng răng rắc, những kẽ nứt chứa đầy dung nham nhanh chóng xuất hiện và lan ra. Nữ ác thần hướng bàn tay về phía tòa cung điện, lập tức, mặt đất như bị một lực khủng khiếp kéo tụt xuống tạo thành một khe vực sâu vô cùng, khe vực bổ xuyên qua kiến trúc của điện hoàng gia, một âm thanh long trời lở đất vang lên, hàng chục tòa tháp, biệt viện bị nuốt chửng. Mặt đất tiếp tục ùn ùn tách ra, sâu bên dưới khe nứt, dung nham sôi sục cuồn cuộn chảy, hơi nóng tràn lên mặt đất thiêu rụi những kẻ xấu số đứng gần đó. Điện hoàng gia Byon oai hùng hơn ngàn năm chỉ trong nháy mắt trở thành một pháo đài khói lửa, xác chết la liệt. Thủ phủ của vương quốc Byon trong một đêm đã chìm trong biển máu.

"Áaaaaaaa !"

Cự Giải bật dậy khỏi giường hổn hển thở, mồ hôi trên trán nàng còn đọng lấm tấm, giấc mơ vừa rồi quả thực vô cùng đáng sợ. Một nữ ác quỷ hủy diệt Byon ? Trên thế gian này liệu có kẻ có sức mạnh đáng sợ đến như vậy hay sao ?

- Chắc là không phải sự thật. Có lẽ mấy ngày nay mình lo nghĩ nhiều quá.

- Cự Giải tự trấn an bản thân.

Đoạn, nàng hé cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trời vẫn còn tối, tuyết nhẹ nhàng rơi, khung cảnh vẫn yên bình như chưa từng có gì xảy ra. Cự Giải thở dài, thấy lòng nhẹ nhõm hơn chút ít. Nàng tiện tay kéo tấm áo choàng lông thú lên người rồi bước ra khỏi phòng, định bụng sẽ ra vườn hoa trong điện hoàng gia để hít thở chút không khí trong lành.Chàng đã đứng trước bức tường này khá lâu, có lẽ đã được vài ba canh giờ. Bức phù điêu hình một nữ thiên thần tay cầm quyền trượng đang nhắm nghiền mắt, đôi cánh màu đen ngạo nghễ dang rộng như một vị chúa tể hùng dũng vô cùng. Khí thế phát ra từ bức họa điêu khắc đó dễ khiến cho người ta tôn sùng, khiếp sợ. Bức điêu khắc này đã được chàng đặt tại biệt viện ngay từ ngày đầu trở thành đại tướng quân của Cyrion, hằng ngày đều hai ba lần liếc nhìn nó thế nhưng hôm nay khi trông thấy nó, trong lòng Ma kết lại có một cảm giác áp bức hết sức kỳ lạ.

- Không thể nào. Tại sao ta lại cảm nhận được năng lượng ấy ? Dù chỉ là rất mỏng manh, nhưng cũng không thể cho là bình thường.

- Ma Kết tự nói với chính mình.

Đột nhiên từ hai khóe mắt của bức phù điêu thiên thần, một dòng máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra. Ma Kết nhất thời chấn kinh lùi ra sau mấy bước. Nguồn năng lượng mỏng manh tỏa ra từ bức họa đột nhiên bùng lên dữ dội.

- Chẳng lẽ... chẳng lẽ bà ta đã phá được phong ấn ?

Vừa dứt lời, Ma Kết lập tức mang theo quyền trượng, rời khỏi biệt viện.

Vườn hoa hoàng gia trong đêm tuyết rơi đẹp như một bức tranh, những con đường lát đá cẩm thạch trang nhã uốn lượn, những bức tượng điêu khắc trầm ngâm, những loài thực vật xuất xứ từ vùng đất băng sơn vĩnh hằng khoe sắc giữa mùa đông. Cự Giải cẩn thận kéo tà áo choàng ngồi xuống một băng ghế đá nhỏ, đôi mắt nàng ngơ ngẩn ngắm nhìn từng chi tiết to nhỏ của cảnh quan chung quanh, tưởng tượng rằng chúng đang dung hòa trong một dòng chảy tĩnh lặng của không gian và thời gian, cảm tưởng rằng không còn bất kỳ một mối đe dọa nào có thể xâm phạm cái thiên đàng nho nhỏ này. Đang mơ màng nhìn ra xa hơn một chút, chợt nàng nhận ra một bóng người vừa bước ra từ hướng các biệt viện. Dáng đi của người ấy thật dũng mãnh, tựa như gấp gáp nhưng lại vô cùng điềm tĩnh. Nhất thời không ngờ rằng giữa đêm khuya vắng lại có thể diện kiến ngài ta nên Cự Giải liền không biết phải phản ứng như thế nào. Đến khi tay chân vừa định cử động thì cái vị Đại tướng quân đức cao vọng trọng kia đã lừng lững ở trước mặt tự bao giờ. Gương mặt ngài ta thoáng có vẻ lo âu, nhưng rất nhanh cái ấn tượng ấy đã biến mất. Thay vào đó, Ma Kết nhìn nàng với ánh mắt ân cần và mỉm cười lên tiếng.

- Cự Giải, sao cô còn chưa ngủ ?

- A... Đại tướng quân.

- Cự Giải đứng lên, cúi đầu hành một lễ nghi chào hỏi. Trong lòng nàng thầm cảm thấy con người trước mặt đêm nay sao gần gũi đến lạ, không giống Đại tướng quân mà mấy ngày trước cùng mấy người bọn họ thảo luận việc đại sự.

- Tôi vừa có một cơn ác mộng, nhất thời không thể ngủ lại được.

Ma Kết gật gù. Cự Giải lén nhìn biểu hiện của ngài, nhưng gương mặt ấy vẫn một mực ân cần như vậy. Rốt cục trong lòng ngài ta đang nghĩ cái gì, lúc thì thật xa cách, lúc lại quan tâm, khiến cho nhiều khi người ta không biết phải giao tiếp với ngài ấy như thế nào cho phải. Nàng tự dưng thấy tội cho Sư Tử, làm học trò và thuộc hạ của con người này chắc phải khổ sở lắm đây. Suy nghĩ đó làm cho Cự Giải buột miệng buông một tiếng thở dài.

Vừa hay cái hành động đó liền khiến gương mặt Ma Kết có chút biến đổi.

- Sao vậy ?

- Đại tướng quân hỏi.

- Không có gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!