Chương 24: (Vô Đề)

Những con phố được bày biện bởi vô số biểu ngữ và cờ hiệu nay trở nên vắng ngắt không một bóng người. Tuy rằng sự mất tích kì bí của bức tượng đài thần Hải Vương đã bị triều đình ém nhẹm, nhưng chẳng biết bởi ngõ ngách nào, cái thông tin chấn động ấy vẫn tuồn ra bên ngoài được. Một người biết rồi hai ba người biết rồi cả thành trì đều biết, với cái đà lan truyền đó thì chẳng mấy chốc sẽ kinh động đến thần điện bên dưới đáy biển.

Đức vua ra lệnh giới nghiêm đối với mọi cư dân trên đảo, bất kỳ một lời nói vu vơ nào liên quan đến lễ hội mùa màng đều được quy nạp thành tử tội. Với cái giá treo cổ lơ lửng trên đầu, không một người dân nào còn tâm trạng bình yên mà cười đùa, nếu cần nói chuyện với nhau, họ cũng phải để mắt dè chừng sự có mặt của cảnh vệ quân rồi thủ thỉ rì rầm. Cả một tòa thành ai nấy đều thì thào như vậy khiến cho nỗi sợ hãi càng lúc càng nặng nề.

Thiên Yết trong bộ trang phục đen tuyền, gương mặt và mái tóc thấp thoáng nấp dưới bóng áo choàng, ung dung thả bước trên một con phố chợ lặng ngắt. Dầu là buổi ban trưa, nhưng cái sự tĩnh mịch của cảnh vật cùng với sự xuất hiện của cái bóng đen lả lướt đó cũng đủ khiến cho bất cứ kẻ nào nhìn thấy phải rùng mình. Khi bước đến một ngã ba đường, nàng thôi không đi nữa, chậm rãi đưa mắt nhìn ra xung quanh. Chợt, một màn khói đen bất ngờ xuất hiện sau lưng nàng.

Thiên Yết không hề tỏ ra kinh ngạc, nàng khẽ nhếch miệng thành một nụ cười đầy ma mị. Màn khói đen nhanh chóng hội tụ tạo thành hình người. Cái bóng người vừa xuất hiện liền cúi mình hành lễ với nàng rồi lên tiếng:

- Chủ nhân ! Dường như cả đất nước Orland đều đã biết bức tượng của Dorr bị thất lạc. Không biết nàng có hài lòng hay không ?

Thiên Yết gật gù:

- Quả nhiên là con người, chỉ cần một kẻ biết thì hết thảy đều biết. Đấng Sáng Tạo lão ta thật sai lầm khi ban cho họ cái mồm không biết mỏi mệt. Ngươi làm tốt lắm.

Hắc Phu Nhân cũng gật đầu hưởng ứng cùng nàng. Đoạn, bà ta thỏ thẻ hỏi:

- Chủ nhân, ta cảm thấy có chút không ổn. Nếu chỉ mỗi bức tượng của Dorr bị mất thì làm sao dẫn dụ được Mora, Lyn và Hyn ?

Thiên Yết bình thản giải thích:

- Ngươi đương nhiên là không hiểu được. Ta đã sống trên lục địa này hàng triệu năm, tính tình của Mora và Lyn ta còn không tỏ tường hay sao ? Để ta nói cho người nghe một chuyện mà có lẽ là không một phàm nhân nào được biết.

- Thiên Yết liếc nhìn biểu hiện của Hắc Phu Nhân, bà ta chuyển từ ngạc nhiên đến tò mò, từ tò mò đến hào hứng. Nàng liền tiếp.

- Từ khi thần giới thao túng phàm gian, Mora và Lyn đã được chọn làm chưởng quản tại lục địa. Vợ chồng họ vô cùng coi trọng cái gọi là hòa bình, nhất mực bảo vệ cho loài người. Trong khi đó Dorr và Hyn lại là đại diện cho hai thế lực của thiên nhiên, đặc biệt là cái lão Hải Vương Thần đó, vô cùng hung tàn và nhẫn tâm. Như ngươi cũng đã biết, loài người là một sinh vật có sức sống mãnh liệt, sinh sản thiệt dễ dàng, bản tính lại thông minh, nếu sống ở trong cảnh thanh bình mãi thì chẳng mấy chốc sẽ đàn áp những giống loài khác để mà sinh tồn. Chính vì vậy mà Thần giới đã đặt cái trách nhiệm bảo vệ sự cân bằng tự nhiên ở trong tay của Dorr và Hyn nhằm hạn hữu sự lan tràn của loài người. Một bên thì muốn bảo vệ loài người, một bên thì có quyền sát hại chúng. Dĩ nhiên là giữa thần linh bọn họ luôn luôn nãy sinh mâu thuẫn. Không biết đã bao nhiêu lần bọn họ đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán. Cho đến một ngày, thần Mặt Trăng Aeon và thần Thông Thái Dwyn, hai kẻ trung lập đã đưa ra một thỏa thuận nhằm ràng buộc những thần linh trên đỉnh Eura vào cùng một bộ máy.

- Thỏa thuận giữa các vị thần ?

- Hắc Phu Nhân không kìm được sự kinh ngạc, buột miệng xen vào.

- Phải ! Aeon và Dwyn không nhẫn tâm nhìn bốn kẻ hiếu chiến kia chôn vùi lẫn nhau trong chiến tranh. Họ đã đề nghị rằng Dorr và Hyn chỉ có thể kêu mưa gọi gió và những thời điểm nhất định cũng như phân bố thiên tai giới hạn trong những khu vực nhất định do Aeon sắp xếp. Ngược lại, Mora và Lyn không được phép can thiệp hay ngăn cản Dorr và Hyn khi họ thực hiện chức trách của mình. Cảm thấy đề nghị này hợp lý, các vị thần đã để lại lời thề của mình trước mặt thần Thông Thái.

Bất kỳ ai đã thề với Dwyn thì đều không được phản bội. Từ đó, thiên tai ở nhân gian chỉ diễn ra theo từng đợt nhất định và sức tàn phá có thể nói là nhẹ nhàng hơn so với thời viễn cổ hàng vạn lần.

Hắc Phu Nhân bất giác à lên một tiếng, qua những lời Thiên Yết nói, bà ta cảm giác như mình đã hiểu được hết bí mật của lục địa. Thiên Yết không quan tâm biểu hiện đó của Hắc Phu Nhân, nàng lại cất lời nói tiếp:

- Trở lại câu hỏi của ngươi. Chuyện ta đã tính, đương nhiên là có cơ sở. Ngươi cũng biết, Aeon đã tự phân tán linh hồn của mình để phong tỏa Cõi Mộng, còn Dwyn thì từ lâu đã rời khỏi phàm nhân giới. Hai kẻ vốn dĩ là chứng giám cho sự vững chắc của cái thỏa thuận năm xưa đã không còn trên lục địa, thế cho nên vì cớ gì mà Dorr phải nể mặt vợ chồng Mora.

Lần này khơi dậy cơn giận của Hải Vương Thần, khiến hắn giáng họa xuống Orland, đương nhiên Mora và Lyn sẽ không chịu ngồi yên nhìn Dorr tự tung tự tác.

Nét mặt của Hắc Phu Nhân tức thời đều dãn ra, bà ta buông một lời ca tụng Thiên Yết:

- Chủ nhân quả thực là lợi hại. Một kế hoạch hoàn mỹ như vậy chỉ có người mới nghĩ ra được.

Thiên Yết cũng mỉm cười tự thưởng cho cái sáng suốt của bản thân mình, nhưng nàng lại nói thêm.

- Tuy nhiên công việc của chúng ta vẫn còn một trở ngại.

Hắc Phu Nhân ngẩng đầu nhìn nàng với vẻ ngạc nhiên:

- Trở ngại ?

Thiên Yết gật gù:

- Phải. Thần gió Bắc Hyn bản tính cẩn trọng, lần này mặc dù Dorr gây chiến với vợ chồng Mora, nhưng Hyn chưa hẳn sẽ đứng về phe của hắn.

- Ý nàng là Hyn sẽ né tránh sự kiện này ?

- Khả năng này không thể không tính tới. Đã lâu lắm rồi ta không có dịp chứng kiến Hyn tham gia vào những biến động tại phàm giới. Ta e rằng thời gian đã làm cho tâm tính của bà ta hiền dịu đi phần nào. Chính vì vậy mà chúng ta cần một nước cờ bảo đảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!