Không khí quanh chàng thật lạnh lẽo, thế nhưng không một giọt nước nào đóng băng, cây cối vẫn cứ mịt mùng xanh tốt. Khu rừng này quả thực ẩn chứa một sức mạnh kì bí. Thậm chí có đôi lúc Song Tử tưởng như chính tai mình nghe thấy nhịp thở của nó, một con quái vật khổng lồ đang say ngủ.
"A... đàn ông..."
Một giọng nói thì thầm như gió thoáng qua. Song Tử dừng bước, cảnh giác nhìn xung quanh. Rừng rậm ken đặc không chừa lấy một khoảng trống. Chàng cất tiếng hỏi.
- Ai đó ?
"Suỵt ! Hắn nghe thấy ngươi rồi."
Lại có tiếng người thì thào.
"Ôi, ôi... đã từng có một thời khu rừng này không ai dám bén mảng tới..."
"Thợ săn ?"
"Đẹp trai thật ! Ta không nghĩ hắn là con người."
- Ai đó ? Hãy ra mặt đi ! Đừng có xì xào sau lưng ta.
- Song Tử bực mình hét.
Vừa dứt lời, đột nhiên cây cối chung quanh chàng rùng rùng chuyển động, những tàn lá rậm rạp trật tự xếp lại với nhau rồi nhất loạt lui dần khắp bốn phía. Song Tử kinh ngạc chứng kiến sự chuyển động của khu rừng ma quái. Cây cối tiếp tục di chuyển ra xa để lại quanh chàng một khoảnh đất trống. Rồi từ phía sau một gốc cây cổ thụ, một bóng người yêu kiều lộ diện, ung dung cảm thán.
- Thật chẳng trách Dominic để vuột mất chàng. Suy cho cùng vẻ đẹp của đàn ông cũng là một thứ quyền năng.
Từ một gốc cây khác, một thiếu nữ khác lại xuất hiện, duyên dáng không kém người kia.
- Mẹ đang đợi chàng. Hy vọng bà ta để cho chàng sống thêm một ngày. Ta rất muốn làm quen với chàng.
Song Tử vẫn chưa hết kinh ngạc, nhưng theo những suy đoán ban đầu chàng có thể khẳng định những người này chính là chị em của Dominic, đích thị là những phù thủy rừng sâu. Theo sau hai thiếu nữ nọ là hàng loạt những bóng dáng thướt tha dần dần xuất hiện, họ khoác trên người những chiếc váy bằng tơ lụa đẹp mê hồn, gấu váy dài quét đất, đầu đội áo choàng nhiều màu sắc khác nhau.
Song Tử không thể đếm hết có bao nhiêu phù thủy có mặt trong khoảnh rừng đó, chỉ biết rằng bọn họ mỗi người mỗi vẻ đều hết sức xinh đẹp. Quả thực đúng như những gì mà người ta đồn đại. Và nếu những gì được đồn đại là thật thì chàng đang đứng giữ một rừng hoa xinh đẹp nhưng lại độc địa chết người. Song Tử cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn ả phù thủy đầu tiên nói chuyện với mình mà hỏi.
- Ta có chuyện muốn gặp Scarlet. Hy vọng các nàng chuyển lời giúp.
Ả phù thủy mỉm cười đáp.
- Hãy xem cái cách chàng gọi tên mẹ ta kìa, không một chút nể nang.
- Thế thì ta nên gọi bà ấy bằng danh hiệu gì cho xứng đáng ?
Phù thủy chưa kịp đáp thì bỗng nhiên vang vọng trên không trung một giọng nói đầy ma lực.
- Con người đã từng cung kính gọi ta một tiếng hoàng hậu. Nhưng ngày nay bọn họ đã xem ta chẳng khác nào một loài quỷ dữ. Ha ha ha.
Vừa dứt lời thì gió ào ạt nổi lên, lá cây, tàn cây và váy áo của những phù thủy rừng sâu bị thổi tung phấp phới. Bụi cát vần vũ trong không gian tạo nên một vòng xoáy dữ dội, Song Tử dùng tay che ngang tầm mắt để kiểm soát tầm nhìn. Khó khăn lắm chàng mới giữ được cơ thể đứng vững trước một lực lượng mạnh mẽ đến như vậy. Khỏi cần phải nói, chàng cũng có thể cảm nhận được sức mạnh dữ dội của nữ chủ nhân rừng sâu, phù thủy tối cao trong truyền thuyết.
Chỉ cần một lời nói phát ra đã có thể khuấy động không gian đến như vậy. Chàng khẽ liếc nhìn những phù thủy rừng sâu, lúc này họ đều lùi xa hơn vào trong rừng, cúi người nửa cung kính, nửa sợ hãi. Vòng xoáy gió bụi càng lúc càng thu nhỏ, nhưng sức mạnh lại không hề thuyên giảm. Chỉ thấy một loạt dây leo rừng khổng lồ to bằng cánh tay một người đàn ông khỏe mạnh từ trong rừng bỗng nhiên xuất hiện, lao vụt về phía vòng xoáy, nhanh chóng đan kết lại với nhau thành một chiếc võng. Ngay khi chiếc võng được hình thành thì cơn lốc nọ mới dịu dần, cát bụi chậm rãi tan rã để lộ một bóng người thản nhiên ngồi đu đưa giữa không trung. Đó là một người phụ nữ tuổi ước chừng đã ngoài ba mươi, nhưng sắc đẹp của bà ta lại không hề tương đồng với tuổi tác. Gương mặt thanh tú, làn da trắng mịn màng, mái tóc đen dài được chải gọn gàng thành từng lọn bọc trong những dài băng bằng ren trắng. Có lẽ thậm chí hoàng hậu biển cả Alfreidr mà loài người ca tụng cũng phải nể nang người đàn bà này về khoản dung mạo. Song Tử lúc nhỏ đã từng nghe đi nghe lại những câu chuyện của tộc trưởng về các mỹ nhân thời viễn cổ. Nhưng chàng vẫn luôn cho rằng Danisa quá thờ phụng những giá trị cổ xưa cho nên mới ôm ấp những câu chuyện cổ tích ấy. Nhưng bây giờ thì chàng không thể không công nhận rằng tộc trưởng của chàng có lý khi ngợi ca vẻ đẹp của con người thời ấy. Scarlet là một bằng chứng sống, một kẻ đã vượt ra khỏi sự ràng buộc của cái chết để trở thành một sinh vật bất tử. Còn bức họa chân dung nào có thể sống động hơn hình ảnh mà chàng đang nhìn thấy trước mắt.
Trong lúc Song Tử còn mãi ngỡ ngàng trước những gì diễn ra trước mắt thì Scarlet từ tốn lên tiếng.
- Ta nghĩ ngươi cũng đã biết kết cục dành cho những ai bước chân vào khu rừng của ta. Đàng nào ngươi cũng sẽ chết, nhưng ta muốn biết lý do nào khiến ngươi coi thường mạng sống đến vậy. Chẳng lẽ ngươi sợ phải tự kết liễu bản thân nên muốn chúng ta ban ột ân huệ ?
Nghe những lời ấy, Song Tư lấy làm khó chịu, chàng nhìn thẳng người đàn bà ấy mà hiên ngang trả lời.
- Ta đến đây để hỏi về con đường tiến nhập thành cổ Zarnut. Nhưng nếu bà gây sự thì ta sẽ giúp cư dân quanh đây trừ đi một mối nguy hại.
- Ha ha ha !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!