Chương 20: (Vô Đề)

Edward và Alexandra cũng không còn bị Hội đồng kiểm soát nữa. Nghe đâu thủ lĩnh Daien đã sắp xếp cho họ ở tạm tại một căn phòng ở phía Tây viện. Nhân Mã đang chuẩn bị sang đó để hội ngộ thì cánh cửa phòng riêng bật mở, hai dáng người quen thuộc xông vào. Một trong hai kẻ đó thô bạo ôm chặt lấy Nhân Mã, thậm chí nhấc bổng chàng lên khỏi mặt đất.

- Nhân Mã, cậu không sao chứ ? Tôi cứ tưởng bọn họ đã xử cậu tội chết rồi chứ.

Ban nãy khi thấy mặt cái gã này, Nhân Mã còn mừng muốn rơi nước mắt. Nhưng câu hỏi thăm ngay sau đó đã làm máu nóng của chàng bốc lên đến não. Nhân Mã cắt chặt hai hàm răng, một luồng trọng lực ào ạt tống ra phía trước. Edward còn mãi ôm chặt người bạn tốt, không ngờ kẻ bạn tốt này lại thừa lúc ra đòn hiểm nên không kịp né tránh, cả người bị thổi bay ngược về sau, văng ra khỏi phòng, chẳng biết số phận ra sao, chỉ nghe một tiếng kêu đau đớn kèm theo âm thanh đổ vỡ của vô số vật dụng.

Xử lý xong tên bạn láu cá, Nhân Mã quay sang Alexandra xúc động nói.

- Cô không sao chứ ? Tôi lo cho hai người quá.

Alexandra vẻ mặt căng thẳng nhìn theo đám khói bụi từ bên ngoài phòng bay vào, gượng gạo trả lời.

- Không sao cả. Anh làm gì mà ra tay ác thế ? Hắn ta cũng là vì nhớ anh quá thôi mà.

- Hừ ! Còn không phải là muốn trù cho tôi bị xử tử hay sao ? – Nhân Mã hậm hực.

- Tôi…tôi làm sao mà có ý đó được. – Edward khổ sở bò lại vào phòng.

- Thôi thôi. Hai người cho tôi xin đi. Trải qua hoạn nạn, thoát khỏi Rockwall đến được đây lại muốn tự đả thương nhau hay sao ? – Alexandra lên tiếng dàn hòa.

Nhân Mã liếc Edward một cái rồi thở dài nói.

- Thế hai người định như thế nào ? Tôi vì bảo đảm sự an toàn cho hai người mà chấp nhận gia nhập vào Hội đồng pháp sư rồi.

Edward và Alexandra kinh ngạc đồng thanh nói.

- Cậu nói sao ?

- Tôi nói là bọn họ ép tôi gia nhập Hội đồng để đổi lấy tính mạng của hai người.

- Nhân Mã nhấn mạnh từng chữ một.

Edward nói.

- Thế còn kế hoạch đi đến Auranus thì thế nào ? Chẳng lẽ cậu định suốt đời bị giam cầm ở nơi này ?

Nhân Mã thở dài, mắt ngó ra phía cửa với vẻ cảnh giác, đoạn, đôi mày chàng khẽ nhíu, lập tức cánh cửa gỗ tự động đóng lại, tiện thể khóa chốt. Sau khi đã chắc chắn căn phòng được cách ly với bên ngoài, Nhân Mã thì thào nói.

- Tất nhiên là không phải như vậy. Tôi định sau khi hội ngộ với hai người liền tìm cách trốn khỏi chỗ này. Ở trong Hội đồng, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành Sứ Giả. Một con rối không hơn không kém.

- Làm sao chúng ta trốn được ? Cả một quân viện toàn là pháp sư. Trừ phi có một lối đi bí mật.

- Alexandra tỏ vẻ nghi ngờ.

- Chính là như vậy.

- Nhân Mã khẳng định.

- Hai hôm trước tôi đã lẻn đi thăm dò khắp các ngõ ngách trong viện. Quả thực công trình này là một pháo đài vô cùng kiên cố, nội bất xuất, ngoại bất nhập.

- Chúng ta là người ngoài, không thông thuộc cơ quan, đường lối như họ. Nếu bị truy đuổi, chắc chắn sẽ không thoát.

- Edward góp ý.

Cả ba người bạn càng bàn luận càng cảm thấy bế tắc. Ba kẻ trốn chạy bị vây chặt trong thành lũy của một trong những lực lượng hùng hậu nhất vương quốc. Quả thực muốn thoát còn khó hơn là lên trời. Đột nhiên, một tiếng động nhỏ phát ra từ cánh cửa phòng. Cái chốt khóa bằng đồng bỗng nhiễn phát ánh sáng lân tinh xanh biếc rồi từ từ nhích ra khỏi vị trí. "Cạch" cánh cửa gỗ bật mở. Một bóng người đứng trước cửa phòng nhìn vào trong.

Đó chính là người đầu tiên Nhân Mã gặp sau khi tỉnh dậy, vị pháp sư với áo chùng thêu hoa văn Giáo Hội lạnh nhạt đưa mắt nhìn ba người trước mặt. Nhân Mã chợt cảm thấy lo lắng, hắn ta đã nghe lén tất cả những điều mà họ nói ban nãy. Hiện đã bị bắt quả tang khi đang lên kế hoạch bỏ trốn, chắc chắn thủ lĩnh Daien sẽ không bỏ qua chuyện này. Vị pháp sư lạ mặt lên tiếng.

- Các ngươi muốn trốn khỏi đây ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!