Chương 2: (Vô Đề)

- Truyền thuyết kể rằng, hằng tỷ năm trước khi con người xuất hiện, các vị thần cổ đã thống trị vũ trụ. Họ là những sinh vật hết sức hung tàn, tham lam và háu thắng đã vậy lại còn mang trong mình quyền năng vô thượng, có thể tùy ý thao túng trời đất, không gian và cả thời gian. Vũ trụ vì thế mà không phút nào yên ổn. Tuy nhiên hơn một tỷ năm về trước, các vị thần cổ đã lần lượt ngủ say trong Cõi Mộng. Nhân gian ngày nay, nhờ đó mà có thể thanh bình.

Nhưng chẳng biết vì sao, hơn ba vạn năm trước, ánh Mặt Trời bỗng chao đảo. Bóng Tối tràn tới từ vùng biển hỗn mang. Từ đó đến nay, biết bao nhiêu sinh linh đã bị tàn diệt, biết bao nhiêu cuộc chiến đã nổ ra. Con người có thần linh bảo hộ, bất đắc dĩ tạo được thế cân bằng với thế lực của bóng đêm. Tuy vậy, sự giằng xé giữa ánh sáng và bóng tối vẫn không ngừng diễn ra. Đâu đâu cũng có những sinh mạng tiếp tục bị diệt vong dưới bàn tay của quỷ dữ. Ai cũng biết, hay có thể cảm thấy được. Sự phồn vinh của Zodiacus đã đến hồi kết thúc.

- Haha, lão chủ quán à, không ngờ ông cũng mê tín tới như vậy. Mọi người đến đây là để nghe những chuyện nóng hổi nhất chẳng phải hay sao ? Ông lại lôi một câu chuyện nhát trẻ con ra để kể. Ông thực sự quá nhàm chán. – Một thanh niên đập mạnh vại bia xuống bàn, cười lớn.

Ông chủ quán có vẻ mất hứng, tuy vậy ông ta vẫn ra sức cãi lại:

- Những chuyện kì lạ trên đời này nhiều lắm, tùy là cậu có tin hay không thôi. Cũng như mới gần đây, ở cánh rừng bên ngoài thành Rockwall, người ta đã phát hiện xác chết của mười hai thợ săn. Tất cả đều bị cắn xé rất dã man. Triều đình cho người điều tra, nghe đâu phát hiện những giấu chân khổng lồ. Chắn chắn là quái vật.

- Thôi thôi ông chủ quán à, mấy chuyện của ông chả đáng đồng xu nào. – Một người đàn ông béo ị ngồi gần đó lên tiếng, đoạn hắn dốc cạn vại bia của mình vào bụng.

- Quái vật à ? Nếu có quái vật, nhất định ta phải đi xem. Để xem thịt nó có ngon như thịt cừu hay không. – Một giọng thiếu nữ cất lên.

Ở một góc quán là một bàn ba người ngồi, bọn họ trùm khăn choàng kín mít. Giọng nói phát ra từ đó. Một trong ba kẻ lạ mặt, giơ lên một thanh đao ngắn sáng lấp lóe ánh kim. Vừa nhìn đã biết sắc bén vô cùng. Ông chủ quán cùng mấy người khách ban nãy đương tranh luận cùng nhìn về phía ấy. Người cầm đao ắt hẳn chính là vị thiếu nữ đã lên tiếng. Giọng điệu thật kiêu ngạo, tiếc rằng mặt mũi chẳng thấy được. "Rầm", cánh cửa gỗ của quán trọ Con Nhồng bị đạp mạnh bật ra.

Mấy người bên trong không khỏi giật mình. Trước cửa là một toán lính triều đình giáp trụ chỉnh tề. Tên đầu lĩnh bước vào, mặt mày bặm trợn, hắn ta giơ ra một mảnh giấy vẽ nguệch ngoạc ba gương mặt, hai nam một nữ rồi the thé hỏi:

- Chủ quán, mấy ngày nay ngươi có thấy hai nam một nữ dung mạo thế này đến đây hay không ?

Chủ quán mặt mày tái xanh, vội vã lắc đầu. Tên thủ đầu lĩnh cau mày, đôi mắt dữ tợn quét qua tất cả các thực khác ngồi trong quán. Chợt, hắn quát to:

- Ba tên kia, mau bỏ khăn choàng ra ! – Mấy lời vừa rồi ắt nói với bọn ba kẻ lạ mặt ở góc quán.

Bọn họ vẫn ngồi im như tượng, không buồn trả lời ánh mắt nhìn bâng quơ làm bộ như mấy tên kia không nói chuyện với mình. Tên đầu lĩnh mặt đỏ như mận chín, quay nhìn thuộc hạ. Hai tên thuộc hạ hiểu ý, tiến tới bàn ba người nọ. Đột nhiên, chỉ thấy một trong ba người nọ phất tay một cái, cái bàn gỗ bỗng nhẹ như tênh vù vù lao tới đập vào người hai tên lính triều đình làm chúng văng ra sau mấy thước, sặc cả máu mũi, mặt mày tèm nhem khổ sở vô cùng.

Cùng lúc, cả ba kẻ lạ mặt nhanh như cắt lao vụt qua cửa sổ, thoát ra bên ngoài. Tên đầu lĩnh điên tiết ra lệnh:

- Đuổi theo mau !

Khu ổ chuột ở rìa thành Rockwall thuộc vương quốc Konarz có một buổi sáng chẳng mấy yên bình. Từ khu chợ Đồng Đen, ba bóng người phóng ra nhanh như chớp. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên cực kỳ tuấn tú, mái tóc ngắn màu nâu sậm, đôi mắt màu mật ong nửa hoang dại, nửa quý phái quyến rũ vô cùng, bộ trang phục chiến đấu du mục bằng da thật gọn gàng và linh hoạt. Theo sau đó là một nam một nữ, nam mặc giáp, mang khiên và kiếm, ắt phải là một kiếm sĩ.

Người thiếu nữ vận đồ đạo chích, trên vai nàng vắt hai lưỡi đao ngắn sẵn sàng ở tư thế chiến đấu. Đuổi theo sau họ là một toán lính triều đình, tên đầu lĩnh cưỡi con ngựa hoàng gia luôn miệng quát tháo thuộc hạ đuổi theo ba người kia không để cho họ thoát.

Người thiếu nữ chợt lên tiếng với hai đồng bọn:

- Này, ta muốn đùa với bọn chúng một chút, hai người không có gan thì cứ việc chạy trước. – Giọng nàng ta ra vẻ khiêu khích.

Nói rồi nữ đạo chích đột ngột ngừng lại, đối diện toán lính đang đuổi đến. Thanh niên kia và kiếm sĩ nghe vậy cũng dừng lại, khoanh tay đứng nhìn dường như chờ đợi một màn trình diễn đẹp mắt của nữ đạo chích.

- Được ta xem cô một mình đối phó với bọn chúng mất bao lâu. – Nhân Mã (Sagittarius) vừa nói vừa liếc nhìn Edward. Kiếm sĩ cũng đang có vẻ rất hứng thú, chàng xem chừng chắc bẩm người nữ đồng đội thế nào cũng phải nhờ đến sự giúp đỡ của mình.

Sáu con ngựa hoàng gia xông thẳng qua khu chợ lụp xụp, hàng hóa mới bày trong nháy mắt vùi dưới chân chúng, khí thế hung tàn vô cùng. Alexandra không một chút sợ hãi, nàng cúi người, lao trực diện về phía đó. Mấy tên lính hoàng gia thoáng thấy ả nữ đạo chích bỗng nổi điên liều mạng như vậy cũng không khỏi giật mình, giảm mấy phần khí thế. "Keng !" cặp đao ngắn được rút khỏi vỏ, nhanh như cắt, nữ đạo chích nhún người phóng vọt về phía con ngựa đầu tiên, tên đầu lĩnh còn chưa kịp giơ kiếm thì đã thấy loáng một cái ánh kim loại ở ngang cổ mình, một dòng máu phụt ra đỏ tươi. Năm tên lính còn lại kinh hãi vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy đội trưởng của mình đổ gục từ trên ngựa xuống đất, sự sống rời khỏi thân xác từ lúc nào. "Roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt !". Năm tiếng đao xé vào không trung, tưởng chừng chúng phát ra cùng một lúc. Mấy tên lính còn lại cũng lần lượt đổ gục, sáu con ngựa mất chủ hoàng sợ cắm đầu chạy ra khỏi cổng thành. Người ở hiện trường lúc đó thật chẳng thấy được gì ngoài ánh đao lấp loé bởi nữ đạo chích di chuyển quá nhanh.

Nhân Mã đứng một bên quả thực cũng hết sức kinh ngạc, từ nhỏ chàng đã từng nghe những câu chuyện về đạo chích và sát thủ, bọn họ quả thực là một cổ máy chiến đấu lợi hại với những kĩ năng thân thể vô cùng lão luyện, nhưng chàng vẫn chưa thực sự tận mắt nhìn thấy cho đến khi nhập hội cùng với Alexandra. Nàng ta có một quá khứ chằng mấy gì yên bình, làm thuộc hạ cho những tổ chức ngầm tại Rockwall, khi thì vận chuyển hàng hóa, khi thì đánh cắp, lúc nào cũng có chém giết đi cùng thế nên bị quân đội triều đình liên tục truy nã. Edward thì ngược lại, chàng là một kiếm sĩ được đào tạo bài bản, kĩ năng và phòng ngự cực tốt, vốn là một nhân tài trong đội cận vệ hoàng gia. Tuy nhiên chàng lại bị chính đội trưởng của mình hãm hại, vu khống cho chàng thông đồng với các tổ chức ngầm, lợi dụng vị trí trong đội cận vệ để đưa hàng hóa cấm vào trong thành. Còn Nhân Mã, một pháp sư tự do, cha mẹ đều chết dưới tay của Giáo hội. Ba con người với cùng chung một kẻ thù, giờ đây cùng với nhau sống ngoài vòng pháp luật. Quả thực sự thống trị của hoàng tộc và Giáo hội đã đẩy con người ta đến bước đường cùng của cuộc sống. Không chỉ riêng pháp sư mà bất cứ những ai đe dọa đến nền thống trị vững chãi của chúng.

Tiếng ngựa hí vang, một toán lính nữa lại đến. Lần này không chỉ có sáu tên.

- Chạy ! – Alexandra hét lớn.

Phải đến hơn năm mươi tên lính.

- Không đùa đấy chứ ? Này Edward, cậu nói xem tên đội trưởng của cậu có phải mất trí rồi hay không ? Phái từng này binh lính hoàng gia để truy đuổi chúng ta ư ? – Nhân Mã nói, có phần kinh hãi.

- Tôi nghĩ thứ mà chúng ta đánh cắp lần này thật sự quan trọng. Bọn chúng nhất định không để chúng ta thoát. Đi thôi ! – Edward trả lời.

Ba người bạn quay đầu chạy ra cổng thành, từ đó, muốn rời Rockwall phải băng qua cây Cầu Đá dài hơn năm trăm thước vắt ngang qua con sông Green nước chảy cuồn cuộn. Cây cầu này thực sự là một công trình vĩ đại, hàng trăm tấn đá tảng được người ta vận chuyển đến đây, dùng vật liệu vững chãi nhất để kết nối chúng lại. Bình thường khi cần, cả một đạo quân nhất loại di chuyển sang cũng không thể làm Cầu Đá lung lay. Bộ ba này chưa từng bị truy đuổi bởi một toán lính đông đến như vậy.

Những lần trước đây nhiều lắm cũng chỉ chừng mười mấy tên lính, quân đội hoàng gia không muốn phí nhân lực vào những cuộc đuổi bắt nhỏ. Tuy nhiên lần này có lẽ bọn chúng quyết tâm truy sát bởi thứ mà nhóm Nhân Mã đánh cắp chính là Đá Linh Hồn. Đây là bảo vật của Giáo hội, có được loại đá này làm vũ khí hoặc chiến giáp, quyền năng của pháp sư tăng lên gấp trăm lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!