Lễ hội mùa màng cứ mười năm một lần chỉ còn sáu tháng nữa sẽ chính thức diễn ra. Trên khắp các con đường lát đá của kinh thành, vô số con người tới lui nhộn nhịp. Mỗi người một việc, hăng hái chuẩn bị ột ngày lẽ trọng đại. Thậm chí những hàng trăm tàu buôn của vương quốc cũng gấp gáp trở về mang theo những cơ ngơi nào là châu báu, lương thực và nhiều vật liệu quý. Một cảnh tượng hết sức là sống động.
Nhờ sự ưu ái của các vị thần trên đỉnh Eura, một thập kỷ qua, Orland ngày càng thịnh vượng. Có thể nói là đây là quốc đảo hùng mạnh nhất vùng biển phía Đông Bắc. Chính vì vậy mà năm nay, quốc vương Orland đã lệnh cho những nghệ nhân bậc nhất vương quốc cùng hội tụ tại kinh thành để đúc cả thảy sáu bức tượng bằng vàng cao đến năm trượng để dâng lên các vị thần. Sáu bức tượng chính là chân dung của sáu vị thần chưởng quản phàm giới từ thuở sơ khai gồm có Mora, Lyn, Aeon, Dorr, Dwyn và Hyn. Với lễ vật này, đức vua hy vọng có thể thỉnh được các vị thần cùng hội tụ trên quốc đảo. Đó là một đặc ân lớn mà không một vùng lãnh thổ nào tại phàm giới có được. Nhưng có một điều mà vị vua người phàm không hề hay biết đó là khoảng hơn ba vạn năm trước, nữ thần Mặt Trăng Aeon đã dùng linh hồn của mình làm thành phong ấn chốt chặt lỗ hổng của Cõi Mộng. Còn thần thông thái Dwyn thì từ lâu đã không còn màng đến những chuyện tại phàm giới. Những vị thần khác cũng không tùy tiện mà hiện thân theo ý đồ của phàm nhân. Thế nên việc thỉnh được các vị thần có lẽ là điều không tưởng.
Trên một con đường nhỏ ở phía nam kinh thành Orland, hai bóng người trùm khăn kín mít đứng lặng lẽ trong một góc tối. Một trong hai kẻ bí ẩn lên tiếng. Đó là một giọng nữ trong trẻo nhưng lại tràn ngập sự tang tóc.
- Kế hoạch của chúng ta, bà đã chuẩn bị đến đâu rồi ?
Kẻ còn lại đáp.
- Thưa chủ nhân, tất cả đã sẵn sàng.
- Tốt. Cũng không ngờ rằng cái tên quốc vương Orland này có cái ý tưởng rất giống với ta. Gom bọn thần linh ấy lại một chỗ rồi giải quyết một lượt. Chỉ là hắn suy cho cùng cũng chỉ là một tên người phàm. Nếu ta không dựng nên cái vở kịch này để giúp hắn một tay, e rằng đám Euradian đó sẽ không chịu lộ diện.
- Nàng có chắc cách này sẽ hiệu quả ?
- Hắc Phu Nhân, cả bà cũng nghi ngờ ta hay sao ? Trên thế gian này nếu có ai hiểu rõ Dorr hơn ta thì có lẽ là Song Ngư con gái ruột của hắn. Tính cách của hắn ta hàng triệu năm nay cũng không thay đổi. Chỉ cần lễ vật tượng vàng này của hắn đột nhiên biến mất. Hắn chắc chắn sẽ không để yên cho Orland. Lúc này bọn thần linh trên đỉnh Eura kia không muốn cũng phải hiện thân mà can thiệp.
- Thế còn Xử Nữ ? Nhỡ nàng ta cũng đến ?
- Hắc Phu Nhân không kìm được thắc mắc này.
Thiên Yết khẽ trầm ngâm rồi đáp.
- Nàng ta chắc chắn sẽ đến. Nữ tư tế của chính nghĩa. Nàng ta sẽ không bỏ qua trò vui này của ta.
- Vậy đến lúc đó chúng ta phải làm thế nào ?
- Đó là vấn đề của Syran. Kế hoạch của chúng ta là mang các vị thần lên đảo. Phần còn lại, cứ để cổ thần xử lý.
- Thiên Yết nở một nụ cười bí đầy bí ẩn.
Màn đêm buông xuống trên quốc đảo. Những con người mỏi mệt sau một ngày nhốn nháo cũng trở về căn nhà của mình để yên giấc. Chỉ riêng điện hoàng gia Orland vẫn sáng trưng ánh lửa. Từ xa nhìn như một cái đền bằng vàng lấp lánh. Quốc vương đã dành tẩm điện phía Nam để cất giữ sáu bức tượng vàng vừa được hoàn thành. Ông ta cho hơn sáu mươi cảnh vệ bao vây khu vực này, canh gác cẩn mật không một phút nghỉ ngơi. Thậm chí đến con muỗi cũng khó lòng bay vào được.
Tại chính điện hoàng gia, Orland ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, nét mặt hết sức hài lòng nhìn mười mấy nghệ nhân đang quỳ ở bên dưới.
- Các ngươi đã vất vả nhiều. Lần này các vị thần có chiếu cố đến đảo quốc ta thì cũng nhờ các người cả. Ta ban ỗi người một hũ bạc để trả công các ngươi có thỏa mãn hay không ?
Mười mấy cặp mắt dưới điện sáng rỡ. Họ đồng thanh nói.
- Quốc vương vạn tuế !
Sau khi những nghệ nhân đã hí hửng lui ra thì hoàng tử Cesar ở một bên cũng tiến lên một bước.
- Thưa cha. Lần này thỉnh động các vị thần cùng lên đảo, liệu có phải là điều tốt?
- Cái này thì con quả là không biết rồi.
- Nói đoạn, Orland nhìn về phía một lão già mặc áo chùng màu trắng, thêu họa tiết chú ngữ bằng vàng.
- Đại pháp sư, phiền ông nói cho nó hay.
Lão già gật đầu rồi nói.
- Hoàng tử Cesar có lẽ không biết về một truyền thuyết này. Trong cổ văn xa xưa của đảo quốc ta đã từng ghi nhận rằng. Một trăm vạn năm về trước, Băng Đảo ở biển phía Bắc đã từng là một nơi hết sức hẻo lánh và khắc nghiệt. Cho đến khi tộc trưởng người băng không biết dùng cách nào mà mời được các vị thần lên đảo. Linh khí của họ trùm lấy hòn đảo này suốt ba ngàn năm. Về sau, vùng đất đó châu báu từ bên dưới mặt băng mà xuất hiện, giàu có vô cùng.
Qua mấy trăm thiên niên kỷ cuối cùng trở thành Băng Quốc hùng cứ Bắc đại dương của ngày hôm nay. Thậm chí mười vương quốc lớn tại lục địa cũng phải e dè không dám động đến họ.
Chưa đợi Đại pháp sư dứt lời, đức vua đã xen vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!