Chương 17: (Vô Đề)

Trên người chàng chỉ mang một túi hành lý nhỏ gọn gồm lương thực, nước và cây sáo bằng gỗ bạch tùng mà tộc trưởng Danisa tặng cho chàng. Cây sáo này vốn thuộc về cha của Danisa, một thợ săn dũng mãnh của tộc Tiên Yêu ba trăm năm về trước. Vốn dĩ là một nhạc cụ mang trong mình ma thuật, sáo có quyền năng thôi miên và chế phục sinh vật sống vô cùng mạnh mẽ. Từ nhỏ, Song Tử đã theo Danisa học pháp thuật.

Tộc trưởng luôn là người nắm giữ những kiến thức nghiêm ngặt và sâu xa nhất về cách vận dụng ma thuật và tiềm năng kỳ diệu của loài Tiên Yêu. Tuy chỉ mang trong mình nửa dòng máu Tiên, nhưng Song Tử lại được xem là một trong những học trò xuất sắc của Danisa. Tộc trưởng cũng vì vậy mà thương yêu chàng hết mực.

Tiên Yêu thời chí cổ vốn dĩ là giống loài được ban cho quyền năng ma thuật bẩm sinh. Nhưng vì trải qua một thời gian quá dài, những khả năng đó dần bị mai một. Ngày nay, cũng như con người, chỉ một số ít Tiên Yêu biết sử dụng ma thuật. Và những Tiên Yêu nào có thể điểu khiển ma thuật đều được bộ tộc hết sức kính trọng. Vì vậy qua hàng ngàn đời tộc trưởng, chỉ có những pháp sư Tiên Yêu mới được vinh dự nối tiếp đảm nhận vị trí cao nhất này.

Cư dân bộ tộc được chia làm hai thành phần, những Tiên Yêu biết sử dụng pháp thuật chính là những pháp sư và sẽ được chính tộc trưởng Tiên Yêu dạy dỗ, những Tiên Yêu còn lại sẽ được đào tạo trở thành thợ săn với kỹ năng thân thể và sự linh hoạt đáng nể. Những thợ săn tuy không thao túng được ma thuật, nhưng dựa vào những vũ khí và nhạc cụ mang thuộc tính ma thuật mà gia tăng sức mạnh trong chiến đấu. Nhờ đó mà thợ săn Tiên Yêu được người ta biết đến và nể phục bởi sự dũng mãnh và sự thiện chiến đáng kinh ngạc. Một trong những thợ săn lừng danh trong lịch sử của bộ tộc chính là Thầy Uwan, cha của tộc trưởng Danisa. Người đã dẫn đầu đoàn thợ săn Tiên Yêu khám phá hơn trăm dặm về phía Bắc hung hiểm. Trước khi Song Tử lên đường, cây sáo ma thuật của Uwan được Danisa trao lại cho Song Tử với tất cả yêu thương. Khi tặng nó cho chàng, tộc trưởng rưng rưng căn dặn.

- Con so với cha ta ngày trước có lẽ còn mạnh mẽ hơn. Con có tiềm năng về ma thuật vượt trội hết thảy pháp sư trong bộ tộc của chúng ta. Tuy nhiên, bản tính của con ham chơi khó bỏ, từ nhỏ đã làm cho ta và mẹ của con lo lắng không biết là bao nhiêu.

- Tộc trưởng, xin người đừng lo. Con hiểu rõ sự hệ trọng của chuyến đi này đối với cuộc đời mình.

- Song Tử nói.

Tộc trưởng lặng lẽ vào lều lôi ra một cây sáo bằng gỗ trắng như tuyết.

- Cây sáo này là của cha ta. Ngày xưa ông ấy nhờ nó mà trải qua bao nhiêu trận chiến. Ma thuật của con tương hợp với loại nhạc cụ này, ta hy vọng nó cũng sẽ bảo vệ cho con như đã từng bảo vệ cha ta.

- Nói rồi, Danisa đặt một tay lên ngực Song Tử.

- Không ai có thể quyết định số mệnh của con, hãy để cho chính trái tim con quyết định.Sáng ngày thứ bảy, cuối cùng chàng cũng thoát ra khỏi phạm vị bao trùm của tuyết. Cánh rừng trập trùng bên dưới chân núi hiện ra xanh mướt. Xa xa, một con sông dịu dàng như dải lụa vắt ngang qua thung lũng. Theo như bản đồ trên tay chàng thì không lâu nữa chàng sẽ đến được cái nơi có người sống duy nhất ở vùng đất phương Bắc xa xôi này: làng Mist Mill. Chính bản thân Song Tử cũng không thể tin được tại một nơi hẻo lánh như thế này mà lại có một ngôi làng.

Onyx tuy rộng lớn, nhưng lãnh thổ có người ở có lẽ chỉ độ chừng một phần mười hay có lẽ là một phần trăm so với những vùng đất hoang vu như thế này. Từ xa, chàng có thể nhìn thấy một chiếc cối xay bột chạy bằng sức nước cũ kĩ vẫn còn chầm chậm lăn bánh theo nhịp dòng nước. Không thấy bóng người qua lại trên con đường dẫn vào làng. Dường như ở một khoảng cách quá xa, sự sống cũng bị vẻ hoang vu của nơi đây khỏa lấp.

Vừa đi vừa suy nghĩ, Song Tử không để ý thấy một toán cảnh vệ hoàng gia xuất hiện trước mặt. Năm gã lính cưỡi ngựa trắng, trên giáp áo là huy hiệu hoàng gia Onyx sáng lòa từ đâu xuất hiện, tuốt gươm chặn trước mặt chàng.

- Ngươi là kẻ nào ? Có phải là công dân Onyx hay không ? Đây là địa phận khai thác tài nguyên của vương quốc. Không ai được tự tiện ra vào.

- Một trong số những tên lính có vẻ là thủ lĩnh lên tiếng.

- Khai thác tài nguyên ?

- Song Tử ngạc nhiên.

- Phải ? Ngươi không biết hay sao ? Đàng sau ngọn núi kia là một mỏ vàng thuộc sở hữu của đức vua. Chỉ có người dân tại Mist Mill mới được phép khai thác.

- Ta không phải công dân của Onyx. Ta chỉ là đi ngang qua đây thôi. Xin các ngài thông cảm nhường đường.

- Vậy thì ngươi tuyệt nhiên không thể đi qua đây. Đó là lệnh của quốc vương. Hãy chọn con đường khác.

- Tên lính ngang ngược.

- Nhưng làm gì còn con đường nào khác. Một bên là núi, một bên là rừng, các ngài bảo ta làm sao đi tiếp.

- Đó là vấn đề của ngươi. Ta không quan tâm.

Song Tử nghe thế trong lòng rất hậm hực. Định bụng sẽ sử dụng pháp thuật để giải quyết gọn năm tên này. Nhưng nghĩ lại, tộc Tiên Yêu và hoàng gia Onyx hàng trăm năm nay giao kết hòa bình. Nếu chàng dại dột động chạm đến quân đội của hoàng gia, chẳng phải lại mang phiền phức đến cho tộc trưởng hay sao ? Nghĩ vậy, Song Tử quay lưng định bước đi thì chợt nghe một tiếng gầm khủng khiếp và dữ tợn ở sau lưng.

Khi chàng quay đầu lại thì nhận ra một cái bóng khổng lồ từ trong rừng phóng vụt ra, lao thẳng vào toán cảnh vệ ban nãy quật một tên cảnh vệ ngã khỏi lưng ngựa chết tươi. Một con thú hình dạng như mèo nhưng với đôi tai có hai chùm lông trắng và thân hình khổng lồ lốm đốm đen. Con quái vật khi đứng yên thậm chí còn cao hơn đầu người đang cưỡi trên lưng ngựa. Toán lính ai nấy đều hãi sợ vô cùng nhưng không kẻ nào dám di chuyển.

- Mèo Tuyết ? Tại sao nó lại xuất hiện gần làng như thế này ?

- Một trong số cảnh vệ quân run rẩy nói.

- Có lẽ do khí hậu khắc nghiệt, thức ăn khan hiếm đã đẩy chúng từ vùng núi tuyết di cư dần đến đây. Lần này thật nguy quá. Chúng ta chỉ có mấy người, không thể giết được nó.

- Tên chỉ huy ban nãy nói, mồ hôi toát ra như tắm.

Vừa dứt lời, con mèo tuyết bỗng gầm lên một tiếng rồi lao vào toán lính cảnh vệ một lần nữa. Mấy tên lính cảnh vệ rút gươm chém tới tấp, nhưng lớp lông dày của con mèo tuyết tuyệt nhiên còn cứng chắc hơn cả áo giáp. Những đòn chống trả của gươm sắt không làm nó sợ hãi, nó vung chân tát một tên cảnh vệ nữa văng xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!