Một cỗ xe ngựa mới đóng được bá tước Acmen sai người mang đến từ sớm thay cho hai con ngựa trắng của ngài công tước. Kim Ngưu được lệnh mắc hai con ngựa trắng vào cỗ xe và đứng đợi bên ngoài dinh. Đến gần trưa thì Isabella cùng với công tước tiểu thơ bước ra khỏi dinh. Ngài nam tước lặng lẽ theo sau, cùng một cô người hầu lỉnh khỉnh đồ đạc. Ngay cả ngài bá tước cũng xuất hiện ngay sau đó để tiễn hai vị khách quý. Isabella mỉm cười nói.
- Katherine thân mến, cha ta đã chuẩn bị cỗ xe này cho nàng và nam tước. Ghế bên trong được bọc da cừu rất mịn và êm. Hy vọng nàng trở về Myren bình an.
Công tước tiểu thơ cảm động quay sang Acmen.
- Ngài bá tước thật là chu đáo. Ta nhất định sẽ nói lại với cha về tấm lòng này của ngài.
Acmen cười đến không thấy hai tròng mắt. Rõ là trong lòng ông ta rất mãn nguyện vì đã lấy được lòng công tước tiểu thơ. Duy chỉ có nam tước Depone thì trong suốt mấy ngày qua đều mặt mày u ám. Nhất là khi Isabella con gái của ông, cũng là người có hôn ước với nam tước lại suốt ngày quanh quẩn ở chuồng ngựa trêu ghẹo tên nô lệ Kim Ngưu nọ. Sau một hồi từ giã, cuối cùng chiếc xe ngựa do hai con bạch mã kéo cũng lăn bánh hướng ra khỏi thành Braden.
Kim Ngưu trở về chuồng ngựa và bắt đầu công việc cho ngựa ăn như mọi ngày. Chuồng ngựa nằm khuất phía sau dinh bá tước, bên cạnh có một con kênh đào nhỏ để dẫn nước len lỏi qua những khu vườn bí ngô tươi tốt. Từ sáng sớm, Kim Ngưu đã phải ra đây để gánh nước về cho ngựa uống và vệ sinh chuồng ngựa. Đến trưa thì cho ngựa ăn và tắm rửa. Còn chiều thì dắt mấy con ngựa đi dạo mấy vòng. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng thực chất lại vô cùng gian nan đó là bởi vì bá tước Acmen sỡ hữu đến cả một đàn mười hai chú ngựa. Đó là chưa kể những con ngựa của khách khứa đến chơi, Kim Ngưu cũng lãnh nốt. Nhưng tất cả chỉ là chuyện nhỏ so với sự đeo bám và quấy rầy không ngừng của bá tước tiểu thơ Isabella khiến cho chàng không tài nào hoàn tất công việc sớm hơn dự kiến.
Ngày hôm nay, bá tước tiểu thơ hí hửng dậy sớm, giục nàng hầu gái Nancy cùng mình ra chợ ở gần cổng thành chọn mua mấy loại hương liệu dùng làm bánh táo. Nàng hầu gái có hơi ngỡ ngàng bởi lẽ tiểu thơ của nàng xưa nay chỉ thích bắn cung, cưỡi ngựa chứ có đời nào chịu mò vào trong bếp. Thế mà hôm nay trước mắt nàng ta, chủ nhân Isabella cực kỳ thướt tha lượn qua lượn lại trong nhà bếp, chăm chút nhào nhào nặn nặn từng cái bánh, miệng thì líu lo một bài hát không rõ nguồn gốc. "Lẽ nào tiểu thơ bị quỷ ám?". Nancy rùng mình. Tuy vậy nàng hầu gái vẫn đánh liều lên tiếng.
- E hèm ! Tiểu thơ à. Người hôm nay sao lại có hứng làm bánh táo thế này ? Có phải là dành cho ngài bá tước hay không ?
- Không phải .
- Isabella cười tít mắt, hai tay vẫn không ngừng nặng bánh táo.
- Vậy thì là cho ai ?
- Nancy kinh ngạc.
- Ngươi lắm chuyện quá ! Đi chỗ khác chơi.
- Isabella gắt.
Nancy đành thui thủi lui ra ngoài.
Sau một hồi quần quật trong bếp, cuối cùng bá tước tiểu thư cũng làm xong một cái bánh táo méo xẹo. Tuy có hơi thất vọng nhưng ngửi qua thấy mùi cũng thơm lắm nên nàng quyết định cho vào giỏ rồi bước ra phía sau dinh, tiến về hướng chuồng ngựa.
Khi đến nơi thì trời đã quá trưa, lúc này có lẽ do trời nắng oi bức, Kim Ngưu đã cởi bỏ tấm áo trên người, chỉ mặc mỗi một chiếc quần dài của người giữ ngựa. Với thân hình vạm vỡ, cơ bắp rắn chắc, tuy có hơi lấm lem mồ hôi và bùn đất, Kim Ngưu trông như một vị thần. Hình ảnh đó khiến bá tước tiểu thơ cảm thấy xấu hổ, hai má đỏ bừng, nàng vội vàng núp vào một lùm cây bên cạnh con kênh đào rồi tự trách mình vì ma xui quỷ khiến thế nào mà lại tìm tới chỗ này.
Trong lúc không tìm được lối thoát thì bóng Kim Ngưu lừng lững đi tới, chàng đang dắt theo một bạch mã đã được tắm gội sạch sẽ. Vừa đi, chàng vừa trò chuyện với ngựa, y như hai người bạn rất thân.
Khi đi ngang qua một lùm cây thì đột nhiên Kim Ngưu nghe thấy một tiếng kêu thất thanh, tiếp đó thì bóng một thiếu nữ ngã tùm xuống kênh. Nhìn lại thì đó không ai khác chính là bá tước tiểu thơ Isabella kiêu kì đang bì bõm dưới nước kêu cứu không ngừng. Chẳng kịp suy nghĩ, Kim Ngưu lập tức phóng mình xuống nước, lúc này cái đầu của bá tước tiểu thơ đã thụp luôn vào trong nước. Với một tốc độ phi thường, Kim Ngưu bơi ngay đến đó, vòng tay lôi cả người Isabella lên khỏi mặt nước.
Chỉ thấy bá tước tiểu thơ quờ quạng điên cuồng, hai tay bám cả vào mặt Kim Ngưu, còn mồm không ngừng la lên.
- Cái giỏ bánh của ta ! Cái giỏ bánh... ặc... ặc...
- La được vài tiếng thì nàng bị sặc nước.
- Cô đừng có la hét nữa ! Nước vào mồm bây giờ.
- Kim Ngưu nạt, một tay giữ Isabella, một tay không ngừng bơi.
Cuối cùng Isabella cũng chịu im, nhưng vì quá sợ hãi, nàng bấu cả mười móng tay vào thịt Kim Ngưu khiến cho da thịt chàng rịn máu. Kim Ngưu cắn răng, đưa tay trái về phía bờ kênh, miệng nhanh chóng đọc một câu thần chú. Lập tức, từ trên mặt đất ven kênh, hàng loạt cành cây to khỏe rẽ đất trồi lên. Mấy cành cây như có ý thức, lập tức uốn éo vươn ra đón lấy cánh tay chàng rồi nhanh chóng quấn chặt lấy.
Bằng một sức mạnh đánh kinh ngạc, chúng kéo cả hai con người vào bờ trong nháy mắt rồi ngay lập tức chui trở lại lòng đất. Isabella nằm vật trên mảng cỏ, nước đã vào hẳn trong phổi khiến nàng sặc không ngừng. Kim Ngưu liền lấy một tay giữ cho nàng nằm im, tay còn lại đặt lên bụng nàng. Khi chàng niệm chú, một luồng ánh sáng mãnh liệt xuất hiện dưới tay rồi vụt tắt, ngay lập tức, bá tước tiểu thư ộc ra một ngụm nước rồi tỉnh hẳn. Kim Ngưu lo lắng hỏi.
- Cô không sao chứ ?
Isabella không trả lời, vì quá xấu hổ, lại thêm cái bánh táo tốn bao nhiêu công sức mới làm được đã trôi theo dòng nước khiến nàng uất ức trào nước mắt. Kim Ngưu thấy vậy thì vô cùng bối rối. Từ nhỏ đến lớn chàng chưa bao giờ nhìn thấy thiếu nữ khóc. Chính vì vậy mà luôn mồm hỏi.
- Có phải bị đau ở chỗ nào hay không ? Tôi sẽ dùng pháp thuật chữa cho. Đừng khóc nữa.
Thấy Kim Ngưu lo lắng, bá tước tiểu thơ càng không biết mặt mũi để ở đâu, cuối cùng nàng tức giận tát hẳn vào mặt Kim Ngưu một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!