Đó là một hòn đảo vô cùng rộng lớn, núi đá lởm chởm, dung nham hừng hực uốn lượn theo những dòng sông cạn khô tạo nên những mạch máu đỏ rực ngoằn nghèo chảy qua lãnh địa của Bóng Tối. Nơi đó được gọi với cái tên Đảo địa ngục. Khác với Cõi Mộng, Địa ngục không phải là nơi linh hồn con người ta đến khi đã chết, Địa ngục chỉ là một hang ổ tại phàm giới nơi bọn quái vật và thế lực Bóng Tối lẫn tránh khỏi bàn tay của các vị thần trên đỉnh Eura.
Tài liệu cổ xưa cho rằng, trước khi Zodiacus được bồi đắp nên giữa biển thì Đảo địa ngục đã tồn tại. Quỷ dữ và quái vật vốn dĩ là cư dân bản địa của phàm giới. Khi Eurardian đến phàm giới, nhận thấy sự độc ác và dã man của những giống loài này, họ đã đánh đuổi thế lực Bóng Tối ra bên ngoài vùng nước hỗn mang. Căm hận trước sự xâm lược của Thần giới, Bóng Tối ngày đêm nung nấu ý định quét sạch loài người khỏi lục địa. Nhưng trước sức mạnh của vô thượng của Thần giới, quỷ dữ không thể đối địch nổi vì vậy chúng chỉ có thể lén lút thâm nhập vào lục địa, dụ dỗ và tấn công con người khi họ sa ngã hòng chiếm đoạt linh hồn của họ. Chúng trao cho con người khả năng ma thuật đen tối đổi lại linh hồn của họ sẽ bị thao túng vĩnh viễn. Những kẻ sở hữu ma thuật từ quỷ dữ được gọi chung là những phù thủy. Khác với pháp sư, quyền năng của phù thủy xuất phát từ sự hy sinh linh hồn cho Bóng tối, vì vậy bất kì sự thi triển ma thuật nào cũng đều phải trả một cái giá rất đắt.
Bầu trời phía trên đảo Địa Ngục cuồn cuộn một màu lửa, mây đen đặc như những cột khói khổng lồ, quằn quại lượn lờ trong những cơn bão dữ dội. Hơi nóng rát bỏng từ những dòng sông dung nham hừng hực thiêu đốt không khí tạo nên những dòng đối lưu lãng đãng, tưởng chừng con người ta chỉ vừa chạm phải dòng khí đó liền bị thiêu ngay thành tro. Thế nhưng trên một vùng đất rộng bạt ngàn đất đá, nham thạch lởm nhởm, hàng ngàn loài quái vật to nhỏ đủ loại đang hì hục khuân vác nào là đất đá, nào là kim loại tiến về trung tâm của lãnh địa. Những con quái vật hiên ngang hành quân qua bầu không khí nóng chảy đó không một chút mỏi mệt, những cơ thể khổng lồ tua tủa sừng và gai nửa đen nửa đỏ nhìn từ xa lổn ngổn như những hòn nham thạch đang di chuyển. Tiếng thở hầm hè của chúng cùng những tiếng bước chân làm rung chuyển mặt đất hòa lẫn vào nhau tạo nên một âm thanh dễ sợ. Nếu có kẻ nào xúi quẩy chứng kiến được cảnh này hẳn cũng phải kinh hoảng đến mức hồn lìa khỏi xác. Phía trên chúng, lượn lờ vô số những loài quái vật bay cũng bận bịu với những công việc khác nhau. Tất cả đều đang trong một nhịp độ làm việc vô cùng khẩn trương.
Trung tâm của đảo Địa Ngục là một ngọn núi khổng lồ, lừng lững nhô lên giữa một vùng đất khô cằn nóng bỏng. Bên dưới chân núi, từng đoàn Dã Nhân, Cự Nhân ra vào như một đàn kiến. Ở hai bên dòng quái vật là những con quỷ thủ lĩnh to lớn hơn rất nhiều, chúng há cái hàm tua tủa răng gầm thét thứ ngôn ngữ của Bóng Đêm. Cao bên trên đỉnh núi là một tòa điện âm u được đục đẽo vào trong vách đá, những điêu khắc trên mái điện và cột đá đều thể hiện hình hài của vô số loài quỷ dữ sống động đến nỗi tưởng chừng như chúng được tạo nên bởi hóa thạch của những con quỷ thực sự. Tại cửa điện, có một sàn đá lớn nhô hẳn ra bên ngoài, lơ lửng trong không trung. Không một bậc thang nào dẫn đến chính điện từ chân núi. Không biết người sử dụng tòa điện này có thể lên đấy bằng cách nào. Chỉ biết rằng, hiện tại, trên sàn đá ấy, một người thiếu nữ đẹp vô ngần đang đứng. Tà áo choàng đen bằng lông vũ lồng lộng bay trong gió, thoáng nhìn ngỡ như một nữ thần. Gương mặt nửa bình thản nửa lạnh lùng, đôi môi đỏ khẽ mím. Hàng lông mi nàng cong vút hoàn hảo và ánh mắt mơ màng nhìn ra xa xăm. Đối với một kẻ xa lạ khi mới vừa gặp nàng, không ai có thể ngờ người con gái ấy lại có thể là nữ pháp sư Thiên Yết, chủ nhân của Bóng Tối hung tàn mà hơn bốn ngàn năm nay loài người vô cùng e sợ. Một làn gió khẽ thổi qua mái tóc nàng, rồi có tiếng người cất lên.
- Chủ nhân.
Nàng không trả lời, tư thế vẫn thong dong như cũ. Người đàn bà mới xuất hiện chính là Hắc Phu Nhân, khẽ đưa mắt nhìn nàng một cách ngạc nhiên. Đoạn, bà ta lại gọi.
- Chủ nhân. Thuộc hạ đã về.
Thiên Yết bấy giờ mới chớp mắt, nàng liền nhận ra dường như nàng đã đứng ở đó suốt bảy ngày liền và ánh mắt hướng về nơi ấy cũng bảy ngày liền không hề chớp lấy một lần. Nàng liền thử chớp mắt thêm vài cái nữa rồi thở dài nói.
- Ta dường như đã sống quá lâu đến nỗi bảy ngày trôi qua cũng chỉ như là một cái chớp mắt.
- Mấy lời nói ra tựa như là nói với chính mình.
Hắc Phu Nhân bối rối không hiểu ý nàng. Thiên Yết liền nói tiếp.
- Hắc Phu Nhân bà xem, nếu như ta cũng như những nữ phàm nhân kia, già đi và xấu đi. Liệu đàn ông trên thế gian này có thôi hãi sợ ta hay không ?
- Nàng dùng chữ đàn ông trên thế gian để thay thế ột kẻ duy nhất mà chỉ lòng nàng mới dám gọi tên.
- Sao nàng lại nói vậy ? Đàn ông trên thế gian không ai có thể cưỡng lại sắc đẹp của nàng. Chủ nhân à, nàng còn đẹp hơn cả những nữ thần của Thần giới. Và tất nhiên sắc đẹp của nàng là vĩnh hằng chứ không hạn hữu như nữ nhân tầm thường trên thế gian.
- Bà nói phải. Tất cả đàn ông trên thế gian này đều khao khát sắc đẹp của ta. Chỉ trừ một kẻ duy nhất...
- Nói đến đây, ánh mắt nàng chợt trở nên băng lãnh, đôi bàn tay nắm chặt thành nắm đấm. Áo choàng lông vũ đột nhiên bùng lên phấp phới bay.
Lập tức cao trên bầu trời liền xuất hiện một đợt giông tố, sấm chớp liên hồi. Hắc Phu Nhân kinh hãi không hiểu mình đã nói sai điều gì.
- Chủ Nhân ! Người đừng nên nóng giận.
Trong khoảnh khắc, gương mặt Thiên Yết bỗng chốc dãn ra, ánh mắt trở lại bình thản như trước. Giông tố trên trời lúc đó cũng tan biến không một vết tích. Tưởng chừng như con người nãy vốn dĩ vẫn tĩnh lặng như nước. Rồi bằng một giọng hết sức nhẹ nhàng cùng một nụ cười đẹp đến mê hoặc, Thiên Yết nói.
- Chúng ta đi thôi. Chúa Quỷ bệ hạ và Syran Cổ thần đang đợi. Không nên để bọn họ chờ lâu. Cho dù là các vị thần thì sự kiên nhẫn cũng phải có giới hạn.Hành lang dẫn vào điện thờ Bóng Tối dài hun hút, ánh lửa từ những bó đuốc gắn trên tường đá hai bên lập lòe không đủ xua đi cái màu đen chết chóc của bóng đêm vĩnh hằng tràn ngập nơi đây. Thiên Yết và Hắc Phu Nhân lặng lẽ đi, màu y phục của họ gần như hòa hợp với cái không gian âm u xung quanh. Chỉ riêng gương mặt hoàn hảo, làn da trắng mịn màng của nữ chủ nhân Bóng Tối là nổi bật trên nền đó.
Cuối hành lang, một cấu trúc rộng lớn tựa đền đài trải rộng ra, bốn bề bao bọc bởi vách đá hiên ngang được chạm khắc, đục đẽo vô số hình thù. Nhìn kỹ chúng chính là một biên niên sử của Zodiacus từ khi Eurardian đặt chân đến phàm giới và những cuộc chiến dữ dội giữa Thần giới với các loài quái vật, quỷ dữ vốn thống trị tại lục địa. Tất cả đều được khắc vào đá rất chi tiết và theo trình tự thời gian. Chẳng biết ai là người xây dựng nên tòa điện này, nếu đặt trong một bối cảnh không gian khác, có lẽ nó cũng là một trong những kỳ quan xây dựng độc nhất tại nhân gian.
Hai pháp sư Bóng tối tiến đến một cái đài lửa ở chính giữa điện, cái đài cao đến hơn hai mươi trượng, một cột lửa vàng khè ngùn ngụt bốc cháy, tựa như một con quái thú dữ tợn lồng lộn trên đỉnh của đài. Ở bên cạnh cái đài nọ là một cái ngai cũng ở một vị trí khá cao, trên chiếc ngai đó, một bà lão già nua đang ngồi. Gương mặt bà ta có nhiều vết lở loét, những mảng da đã rách bung, mạnh máu nổi rằn ri kéo dài xuống tận cổ.
Thấy Thiên Yết bước vào, bà ta khẽ cau mày, đưa một ngón tay lên run run ngoắc nàng lại gần.
- Hai người các ngươi muốn để ta chờ đến khi nào. Ta không còn bao nhiêu thời gian nữa. Cái thân xác này đang nứt toác ra. Linh thức của ta quá mạnh để có thể chứa đựng trong một cơ thể phàm tục.
Thiên Yết vội vàng bước đến, cung kính nói.
- Syran cổ thần an tâm, kế hoạch của Chúa quỷ bệ hạ cũng không cần quá bảy ngày để thực hiện.
Bà lão khẽ gật gù rồi phất phất tay ra hiệu cho Thiên Yết. Nàng hiểu ý, nhanh chóng quay qua cái đài lửa. Gương mặt ngưng đọng, ánh mắt chăm chú, đoạn, nàng giơ ột ngón tay, vạch lên không trung một khí hiệu vô cực rồi ngay lập tức niệm chú.
- Isla Ruanthavuanda !
Ngay lập tức, cột lửa đang nhảy múa bỗng bùng lên dữ dội, một quả cầu lửa khổng lồ thổi lên ập lên trần điện khiến cả không gian sáng lòa. Thiên Yết và Hắc Phu Nhân khẽ lùi ra phía sau trước sức mạnh mãnh liệt của quả cầu lửa. Riêng Syran vẫn ngồi im phăng phắc. Sau vài giây ùng ùng cháy trên trần điện, quả cầu lửa hạ thấp dần trở lại cái đài lửa rồi chầm chậm tự xoay. Từ trung tâm quả cầu lửa, một giọng nói trầm trầm vang lên.
- Thế nào rồi Thiên Yết ? Ngươi đã chuẩn bị tới đâu ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!