Đó chính là dãy núi Amarak, dãy núi hùng vĩ nhất tại trung tâm của lục địa cũng chính là bức tường thiên nhiên đánh dấu biên giới giữa hai vương quốc Konarz và Cyrion suốt hơn một vạn năm. Con đường nhanh nhất để tiến nhập Cyrion từ phía Tây Nam chính là đi xuyên qua thung lũng Amarak. Truyền rằng đã từng có lúc dãy Amarak còn đồ sộ hơn bây giờ gấp mấy lần. Núi đá dựng đứng chen nhau không có lấy một kẽ hở.
Thế nên cư dân của đế chế Zodiacus cổ xưa nếu muốn đến được vùng lãnh thổ bên kia chân núi thì đều phải chọn con đường vòng vô cùng xa. Cho đến khi xảy ra một trận địa chấn dữ dội vào khoảng một trăm vạn năm về trước, một phần của núi đá sụp đổ đã tạo thành thung lũng này thì sự giao thương tại trung tâm lục địa mới trở nên dễ dàng. Thung lũng Amarak rộng ba dặm, kéo dài năm mươi dặm. Thông lộ vượt qua thung lũng khúc khuỷu muôn hình vạn trạng, lại thêm hai bên là vánh đá cao ngàn thước đổ bóng hiên ngang tạo nên một cảnh quan địa lý hết sức kì diệu và hùng vĩ.
Trên con đường thênh thang vượt qua đồng cỏ, hai con ngựa một đen một trắng nối đuôi nhau phi với tốc độ cao nhất nhằm hướng đó mà tiến tới. Cưỡi trên lưng con ngựa trắng bờm dài, nữ pháp sư Sye nét mặt khẩn trương. Trên tay nàng, một nhành hoa trắng đã dần chuyển sang màu héo úa. Thấy được nỗi lo lắng của Sye, Bạch Dương bên cạnh động viên.
- Đừng lo, chỉ cần vượt qua thung lũng trước mặt thì ta đã tiến nhập lãnh địa của Cyrion, các thủ lĩnh buộc phải bỏ cuộc.
Sye khẽ gật đầu rồi đánh ngựa phóng nhanh hơn về phía trước.
Chạy được nửa ngày thì người và ngựa đã lọt thỏm bên dưới bóng râm của núi đá. Tiếng vó ngựa dội lại từ hai bên vách đá nghe như hàng ngàn kị sĩ đang đồng loạt xông trận. Ánh mặt trời khó nhọc rọi vào thung lũng chỉ đủ khiến cho khung cảnh nhuộm một màu âm u. Không khí của vùng lãnh thổ phía Bắc cũng len lõi tràn vào thung lũng đem tới cái lạnh se sắt. Dù không có tuyết nhưng cũng đủ khiến con người ta run rẩy.
Đột nhiên, trong không gian vọng đến một âm thanh lạ khiến Bạch Dương và Sye kéo cương dừng ngựa lại nghe ngóng. Âm thanh vọng đến ngày một rõ ràng hơn.
- Cứu tôi với ! – Tiếng kêu cứu đầy sợ hãi vang lên cùng tiếng chân người rần rần kéo đến.
Hai pháp sư nhìn nhau, đoạn, Bạch Dương toan đánh ngựa xông lên những bị cánh tay của Sye chặn lại.
- Có người đang đến, ta tốt nhất nên có sự chuẩn bị hơn là lao về phía đó.
Cảm thấy suy nghĩ của Sye rất có lý, Bạch Dương gật đầu, quyền trượng trên lưng được rút ra chắn ngang trước mặt, tay trái vạch lên không trung một kí hiệu lửa. Ở bên cạnh Sye cũng đã tuốt thanh gươm bạc và niệm thần chú bảo vệ. Cả hai pháp sư đăm đăm nhìn về phía trước.
Tiếng chân mỗi lúc một gần, rồi đột nhiên từ một khúc ngoặc phía trước, một bóng người nhỏ thó béo núc phóng ra với một tốc độ kinh khủng. Vừa chạy hắn vừa kêu cứu ỏm tỏi.
- Người lùn ? – Sye kinh ngạc.
Gã người lùn tuy không được thon thả cho lắm nhưng tốc độ chạy này thì quả thực rất đáng nể. Nhưng điều gì đã khiến hắn ta chạy trối chết như vậy. Chẳng phải chờ đợi lâu, thắc mắc của hai pháp sư liền được giải đáp. Ngay sau khi gã người lùn vượt qua khúc quanh thì sau vách đá cũng lần lượt xuất hiện năm bóng người nữa cầm gươm giáo đuổi theo. Nhìn kĩ lại thì bọn chúng cũng chẳng phải là người mà chính là năm tên Dã Nhân mặt mày nanh ác đang điên cuồng muốn lấy mạng người lùn kia.
Trong khi Sye vẫn còn do dự chưa hành động thì Bạch Dương ở bên cạnh đã xoay quyền trượng nhảy khỏi ngựa.
- Bọn Dã Nhân này quá lộng hành.
Chàng hét lên một tiếng rồi vung tay tung một quả cầu lửa về phía một trong năm tên Dã Nhân khiến hắn bị thổi bay về phía sau, cháy rụi thành tro.
Anh chàng người lùn với tốc độ chạy đáng kinh ngạc cuối cùng đã an toàn nấp phía sau Bạch Dương và Sye. Bốn tên Dã Nhân thấy đồng bọn bị thiêu chết không hề tỏ ra sợ hãi, thậm chí còn trở nên hung hãn hơn. Quả đúng là Dã Nhân không có trí óc. Chúng gầm gè chĩa vũ khí về phía Bạch Dương. Ở đàng sau, Sye cũng đã xuống ngựa nàng tiến đến bên cạnh Bạch Dương. Không nói một lời, nữ pháp sư phất tay, bốn thanh kiếm băng từ không khí ngưng tụ.
Gã người lùn kinh ngạc nhìn hai vị pháp sư thi triển ma thuật, trong lòng hắn không khỏi có sự ngưỡng mộ. Nhìn bốn thanh kiếm sắc bén lơ lửng trong không trung, bọn Dã Nhân dường như không sợ chết, chúng nhe nanh lao tới như điên dại. Sye lạnh lùng vung tay ra phía trước, bốn thanh kiếm nhẹ nhàng xuyên thủng cơ thể của bọn quái vật khiến bọn chúng chết ngay tại trận.
Xử lý bọn Dã Nhân xong, Bạch Dương quay về phía gã người lùn lên tiếng.
- Người không sao chứ ?
Người lùn nọ vội vàng lấy lại hơi thở, mồ hôi nhễ nhại.
- Không…không sao. Thật may mắn quá, gặp được hai vị trong lúc nguy cấp.
Đột nhiên, Sye lạnh lùng ngắt lời hắn.
- Ngươi vì sao lại bị bọn Dã Nhân đuổi giết ?
- A…ta.. ta…
- Người lùn lắp bắp trả lời. – Ta đang trên đường trở về Cyrion sau khi đi buôn thì bất ngờ gặp một toán Dã Nhân ở cuối thung lũng.
- Có vẻ như con đường phía trước đã bị chúng mai phục. – Sye lo lắng nhìn Bạch Dương.
- Phải, phải, phía trước còn rất đông. – Gã người lùn thêm vào.
Bạch Dương trầm ngâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!