Chương 9: (Vô Đề)

5.

Đã một ngày trôi qua mà Huy Linh vẫn chưa thấy về. Ngoài trời đang mưa, cơn mưa làm trời nhanh tối. Nắng Hạ ngồi trong bàn ăn, mọi lần đối diện chỗ cô ngồi vẫn là Huy Linh, vẫn ỏm củ tỏi vì những câu tranh luận không ra đâu vào đâu cả, giờ đây thật yên lặng. Không thể tự trả lời được câu hỏi Huy Linh đã đi đâu, Nắng Hạ hờ hững đưa thìa thức ăn lên miệng, vừa lúc cánh cửa mở tung, Huy Linh hiện ra ngay trước mắt khiến thìa thức ăn rơi xuống đất. Nắng Hạ giật mình, cô lạnh sống lưng.

Người Huy Linh ướt mèm, anh không nói gì, khuôn mặt anh buồn rầu nhìn Nắng Hạ. Vẫn im lặng, Huy Linh tiến về bàn mình ngồi. Quen thuộc lắm!

Nắng Hạ cúi mặt ngại ngùng và cho dù không ngước lên thăm dò thì cô cũng biết được Huy Linh đang nhìn mình không rời.

- Tôi không ăn nữa. Nói nhanh và vội vã, Nắng Hạ đứng lên toan đi ra thì đã bị bàn tay Huy Linh nắm gọn:

- Em ghét tôi đến vậy sao?

Lúng túng, hốt hoảng, Nắng Hạ cố gắng gỡ bàn tay của mình ra nhưng chưa kịp hoàn thành thì cô đã vội giật mình khi nhìn thấy Huy Linh đang gục đầu xuống bàn. Cô mạnh dạn lay nhẹ anh, bất chợt Huy Linh đưa cách tay của mình ra choàng lấy vai Nắng Hạ, anh ôm cô vào lòng và cất lời với một giọng mệt mỏi:

- Tôi mệt lắm! Buồn ngủ quá!

Nắng Hạ đứng dậy dứt khoát, cô gần như quát lên:

- Buồn ngủ thì anh đi ra giường mình mà nằm chứ. Đứng dậy đi!

- Không đi được nữa, tôi mệt lắm.

- Anh phải đi thay quần áo của mình đi, mặc ướt thế bị cảm bây giờ.

Mạnh dạn hơn, Nắng Hạ tiến lại gần Huy Linh, nắm lấy tay anh và lôi dậy:

- Đi nhanh lên nào!

**************

Huy Linh bị sốt, Nắng Hạ phải cố gắng quên đi mọi chuyện, cô bưng bát cháo đặt lên giường của Huy Linh:

- Cả ngày hôm qua chắc anh chưa ăn gì hả? Lớn rồi mà còn không biết lối về nhà, đi dầm nắng dầm mưa cả ngày, chẳng ốm mới lạ đấy.

Huy Linh nhìn Nắng Hạ, anh nói nhỏ:

- Nắng Hạ, chuyện hôm qua...

- Tôi quên hết rồi, anh đừng nhắc lại nữa.

Huy Linh gật đầu cười, Nắng Hạ nói trống không:

- Cả ngày hôm qua ở ngoài đó hả?

Huy Linh gật đầu thay cho câu trả lời, Nắng Hạ tiếp:

- Mọi ngày anh vẫn chê tôi ngốc, giờ thì tôi phải mắng anh như thế nào nhỉ?

- Thế nào cũng được, chỉ cần em không giận tôi và khóc nữa.

Nắng Hạ quay sang lườm Huy Linh:

- Lần sau anh mà còn đùa kiểu ấy nữa là tôi không thèm chơi với anh nữa đâu.

- Đùa? Em nghĩ đó là trò đùa của tôi? Huy Linh có chút không hài lòng.

- Tôi mong là tôi nghĩ đúng. Nắng Hạ thấy khó xử.

- Em đừng cố gắng lảng tránh tôi nữa, lẽ ra em phải là người hiểu rõ điều đó hơn ai hết chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!