Chương 8: (Vô Đề)

- Có chứ!

Nắng Hạ đứng loay hoay gọt xoài, cô cắt lát nhỏ cho vào bát cùng các gia vị khác. Cô đang làm món xoài dầm.

Cô ẩy bát xoài sang bên Huy Linh:

- Nè!

- Gì vậy?

- Ăn thì biết.

Cầm thìa đảo trộn lên, Nắng Hạ ăn ngon lành. Huy Linh bắt chước làm theo nhưng khi vừa đưa vào miệng miếng xoài đầu tiên thì anh đã vội nhăn mặt lại, có lẽ vì nó chua. Anh cố nhai trệu trạo cho xong nhưng rồi cái vị chua chua, mằn mặn, ngòn ngọt, cay cay…khiến anh dễ chịu hơn. Anh ngước lên hỏi:

- Tôi chưa ăn thế này bao giờ. Em tự nghĩ ra đó hả?

- Không! Ở trên kia tôi và lũ bạn cũng hay làm. Món khoái khẩu nhất của bọn tôi đấy.

- Bỗng dưng nửa đêm em dậy làm món ăn này, có phải là em lại đang nhớ nhà không? Huy Linh tinh ý.

Nắng Hạ ngoảnh mặt đi, cô thở dài:

- Tôi lo lắm, không biết mọi chuyện sẽ đi về đâu nữa. Chỉ còn hai ngày nữa tôi được ra khỏi đây nhưng tôi lại thấy bất an, không có gì vui vẻ cả. Tôi cứ thấy buồn buồn thế nào ấy.

Huy Linh hướng đôi mắt về phía Nắng Hạ:

- Có phải em không muốn rời xa nơi này?

- Ngốc à? Có chết tôi cũng chẳng ở lại đây. Nhìn thấy tôi trở về chắc mọi người rtong gia đình của tôi sẽ vui lắm nhỉ? Nắng Hạ đưa tay chống cằm, đôi mắt sáng lên khi nghĩ đến những viễn cảnh mà cô đang nói.

Huy Linh nhìn Nắng Hạ, anh buồn lắm. Có một điều gì đó làm cho anh hụt hẫng:

- Có phải…em ghét nơi này lắm phải không?

Rồi hai người họ cùng im lặng, chẳng ai nói thêm lời nào cả. Sao lại trở nên căng thẳng như thế này?

Cuối cùng thì gười đầu tiên lên tiếng vẫn là Huy Linh:

- Em đi ngủ đi..

- Dạ! Nắng Hạ khẽ giật mình.

- Hi. Ngoan thế! Đi ngủ đi sáng mai còn dậy sớm.

- Còn anh? Nắng Hạ chẳng biết nói gì hơn.

- Tôi ngồi thêm lúc nữa.

- Làm gì mà…Nắng Hạ lúng túng đứng ngay lên trở về phòng khi bắt gặp ánh mắt như nhìn xuyên thấu của Huy Linh.

Nằm trên giường, cô thắc mắc mãi, sao hôm nay thái độ của Huy Linh lại lạ như thế. Chưa khi nào cô thấy anh giống như hôm nay cả. Rõ ràng là anh đang có chuyện gì đó buồn lắm .

Huy Linh đến bên giường của Nắng Hạ, anh nhìn Nắng Hạ không rời. Anh lại gần hơn, đưa đôi bàn tay của mình vuốt nhẹ lên mái tóc của Nắng Hạ. Nắng Hạ ơi! Sao Nắng Hạ lại có thể ngây thơ được như thế. Chẳng lẽ tình cảm của anh dành cho cô bấy lâu nay cô không hề biết sao? Chẳng lẽ trong thời gian qua cô không hề có chút cảm tình với anh, với cây cỏ hoa lá nơi này sao?

Huy Linh buồn bã đứng lên. Anh phải làm sao bây giờ? Phải làm sao để có thể giữ trái tim của Nắng Hạ lại nơi này trong khi cô chỉ suốt ngày muốn rời xa đây. Anh đang bất lực, từng ngày từng giờ anh đang nhìn thấy người anh yêu mến rời xa mình vậy mà anh chẳng thể làm được gì cả. Anh đang thực sự bất lực!

- Dậy! Dậy đi!

Huy Linh mở mắt và thấy Nắng Hạ đang đứng ngay cạnh giường mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!