- Xong chuyện của tôi thì cô cũng phải kể chuyện của mình cho tôi nghe đấy nha. Công bằng nhé.
Nắng Hạ vui vẻ gật đầu cái rụp, chẳng có lí do gì khiến cô từ chối cả.
Là con một trong một gia đình quyền cao chức trọng, con gái theo anh thì nhiều lắm. Họ thích tiền, thích địa vị hơn là thích người. Ngày anh còn đi học, anh cũng có để ý đến một cô gái nhưng lại không cho cô ấy biết vì sợ rằng người ta ham giàu sang phú quý mà đến với anh. Rồi sau đó anh biết cô ấy đã có người khác, bây giờ thì cô ấy đã lấy chồng và có con nữa.
- Sao lại chỉ thích có mỗi một người thế? Đâu phải chỉ có mỗi người đó là con gái chứ. Nắng Hạ nghe xong nói với Huy Linh.
- Ai tôi gặp đều na ná giống nhau cả: thích tiền, thích địa vị, lúc nào cũng chỉ biết nịnh nọt chẳng có gì đáng chú ý cả.
- Này! Anh đừng có mà nói chung chung như vậy, thiếu gì con gái tốt chứ. Nắng Hạ không đồng ý với quan điểm của Huy Linh.
- Tiếc là tôi chưa gặp ai như lời cô nói cả.
Nắng Hạ nói đùa:
- Ê! Cái tên này, ý anh là tôi không phải là người con gái tốt hả? Này nhé: tôi thích tiền nhưng cũng không thích nhiều nhiều như anh nói, chỉ là…hơi thích thích thôi, tôi cũng không thích theo lẽo đẽo anh nữa này. Nắng Hạ cười hồn nhiên:
- Mà dù sao tôi cũng không phải là người thích hợp với anh, thắc mắc gì chứ nhỉ.
Huy Linh nén tiếng thở dài buồn bực, anh dựa vai vào ghế, mặt lạnh lùng:
- Còn chuyện của cô thì sao?
- Tôi? Tôi còn đang học sinh, làm gì đã yêu ai đâu nào. Nắng Hạ nói ngây ngô, thật thà.
- Cô nói dối. Thế người chụp trong ảnh với cô là ai?
- Tôi đã nói rồi, bạn cùng lớp với tôi mà.
- Cô quý người đó phải không?
- Không!... Ưhm. Mà cũng đúng. Nắng Hạ ngẫm nghĩ nói không có ý đùa cợt.
- Hoá ra cô luôn nhớ tới hắn, thảo nào ngồi xem ảnh mà khóc. Huy Linh nói vẻ khó chịu.
- Này, nói kiểu gì vậy? Hoàng là bạn tốt của tôi, tất nhiên là tôi quý rồi. Mà không chỉ có riêng mình Hoàng, các bạn trong lớp tôi đều yêu quý cả.
- Thật hả? Huy Linh tươi tỉnh hơn:
- Thế trong trái tim cô hiện tại ai là người đàn ông cô yêu quý nhất?
- Chắc chắn là bố tôi rồi. Còn phải hỏi. Ngoài ra thì ai là bạn của tôi, tôi đều yêu quý như nhau cả. Nắng Hạ nói ngay không cần suy nghĩ. Huy Linh thở phào, anh đứng lên, vươn vai anh nói trong vui vẻ:
- Dối tôi là chết đấy. Ưhm. Nói là ăn sáng mà cũng trưa đến nơi rồi. Đúng là sống với người lề mề, không biết giờ giấc gì cả.
Nắng Hạ ngồi trong nguýt dài Huy Linh trề môi:
- Không phải mỉa.
- Tôi đi ngủ. Huy Linh nói vọng lại.
- Đi thì đi chứ sao. Nắng Hạ khẽ lẩm bẩm.
Khi đang lúi húi dọn bát trong nhà, bất ngờ Huy Linh thò đầu vào:
- Chiều nay đi trồng hoa cùng tôi nhé.
Nắng Hạ chưa kịp nói gì thì anh đã quay người đi luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!