- Ôi! Thế là đã xắp qua mấy ngày khốn khổ này rồi, mười ngày mà sao thấy lâu quá, ngỡ như là mấy tháng rồi vậy. Cũng may mà tôi nằm li bì trên giường mấy ngày không biết gì. Vậy là còn có 3 ngày nữa thôi, 3 ngày nữa là tôi sẽ được giải thoát, và cả anh nữa, anh cũng sẽ đựơc tự do. Ôi hạnh phúc quá! Ôi vui quá!
Huy Linh ngừng bơi, anh quay lại nhìn Nắng Hạ, cô nở nụ cười thật tươi với anh trong sự vui sướng, nhưng anh đang nhìn cô với một ánh mắt trách cứ. Anh quay đi ngụp đầu xuống nước. Anh vừa giận, vừa buồn và có chút gì đó thất vọng. Những điều Nắng Hạ vừa nói khiến cho anh đau lòng. Chẳng lẽ sau tất cả những gì anh làm cho cô trong thời gian vừa qua, cô lại coi đó chỉ là một sự bó buộc, gắng gượng mà không chút động lòng.
Anh đang phát cáu dưới nước, một sự bực bội vô cớ tràn về làm anh gần như phát điên.
Nắng Hạ vô tư không hiểu được suy nghĩ đang xâm chiếm lấy tâm hồn của Huy Linh, cô chạy vào trong bếp xách cái ba lô của mình ra xem lại những kỉ niệm của cô cùng các bạn trong lớp.
- Anh có giấy ghi không?
Huy Linh lặng im dưới nước không trả lời, ngỡ anh không nghe thấy nên Nắng Hạ lặp lại câu hỏi đó lần nữa, cũng chẳng thấy gì thay đổi, cô đứng lên và quát lớn:
- Này! Anh bị điếc à?
Huy Linh dừng lại nhìn Nắng Hạ giận giữ, anh cũng quát lớn:
- Cô rắc rối vừa thôi đồ ngốc nghếch.
Nắng Hạ tức tối, sững người lại vì quá bất ngờ. Người đâu vừa thế đã dở chứng rồi. Tại sao lại nổi cáu lên với cô chứ? Cô đâu có làm gì sai nào? Nắng Hạ mấm môi nhăn trán khó chịu. Thật không thể nào chịu đựng nổi với cái người này nữa.
Trở về giường mình ngồi trong tức giận, Nắng Hạ bỗng thấy nghẹn cổ lại, một sự hờn tủi làm cô nhớ nhà. Cô thấy tủi thân, ở nơi đây chẳng ai quan tâm, giúp đỡ và che chở cho cô cả. Mắt cô cay cay, cô không kìm được nữa, có lẽ cô xắp khóc rồi.
- Ai đấy? Người yêu của cô đó hả? Giọng Huy Linh chợt vang lên ngay cạnh khiến cô khẽ giật mình ngước lên. Nhìn Huy Linh lúc này đang rất nghiêm nghị chẳng có vẻ gì đùa cợt cả. Cô hỏi ngu ngơ:
- Ai nào?
- Thì thằng cha đang đứng trong ảnh đó.
Nắng Hạ nhớ ra, cầm tấm ảnh lên xem. Là tấm ảnh cô chụp chung cùng Hoàng. Cô nói ngang, chắc cô còn giận khi nãy anh mắng cô vô cớ:
- Yêu gì? Bạn cùng lớp tôi.
- Bạn kiểu gì mà lại chụp ảnh thân mật thế kia? Lại còn có mỗi hai người nữa chứ. Huy Linh cáu bẳn làm Nắng Hạ giãy nảy:
- Đã bảo là bạn mà.
- Bạn kiểu này hay nhỉ? Huy Linh nói mỉa mai, anh cười đầy hàm ý. Nắng Hạ tức giận, cổ họng cô nghẹn lại, mắt cô cay cay, cô chồm dậy khỏi giường nhẩy xuống đất, cô quát to giận giữ:
- Ừ! Người yêu tôi đấy. Thì sao nào?
Cô quay lại nhìn thẳng Huy Linh, nước mắt cô trào ra, rồi cô chạy thẳng ra vườn hoa. Huy Linh đứng lặng từ nãy tới giờ, anh chẳng hiểu gì cả. Anh trở về giường mình nằm, trong đầu anh lộn xộn đủ thứ chuyện.
Tại sao mình lại phải tranh cãi với cô ta về người yêu của cô ta chứ? Cô ta có người yêu rồi thì mặc cô ta, có liên quan gì tới mình đâu nào? Tại sao mình lại nổi cáu với cô ta khi nhìn thấy cô ta đang đứng cùng người con trai khác trong ảnh chứ? Tại sao lại cảm thấy khó chịu như thế chứ? Tại sao cô ta lại khóc? Khóc vì lí do gì mới được chứ?.......
Suy nghĩ hàng trăm câu hỏi mà không thể tự mình lí giải được, mà Nắng Hạ thì mãi chẳng thấy vào đâu, Huy Linh đâm ra sốt ruột. Chắc cô lại đang ngồi ngắm loài hoa mà cô yêu thích.
Hướng đôi mắt ra vườn hoa, Huy Linh đang ngóng Nắng Hạ, nhưng khi cánh cửa vừa hé mở thì anh đã vội quay người vào trong giả như mình không quan tâm gì cả. Nắng Hạ đi vào, qua giường Huy Linh, thấy anh nằm im, cô ngỡ anh đã ngủ say rồi nên lẩm bẩm một mình:
- Đồ tồi, người ta đang nhớ nhà mà còn gắt gỏng, quát mắng linh tinh. Đồ ngớ ngẩn, đồ xấu xa, đồ đáng ghét.
Cô cất bước đến giường mình thu dọn đồ đạc rồi đi vào trong bếp. Huy Linh quay người nhìn theo dáng Nắng Hạ. Anh cười! Chẳng hiểu vì lẽ gì, nhưng dường như khi nghe thấy những lời mà Nắng Hạ vừa nói anh cảm thấy vui lên nhiều, mọi buồn bực từ nãy tới giờ như đã tan biến hết.
****************
Nắng Hạ mơ màng, ánh sáng chói mắt quá, cô quay người vào trong chùm chăn kín mít che đi thứ ánh sáng ấy.
Có cái gì đó cọ vào mặt cô, cô lấy tay phẩy ra.
Mùi gì thơm thế nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!