Chương 48: (Vô Đề)

Nắng Hạ bắt đầu mất tính kiên nhẫn:

- Trời ơi! Huy Linh định đùa em đấy à? Chẳng phải là Hương Lan trong lúc dọn phòng cho em đã tìm được bức thư của Hữu Trí dưới gối của em và mang cho anh đọc sao? Huy Linh còn lao đi từng ngõ ngách trong cái Vương quốc này để tìm em nữa, còn khóc lóc xin em tha thứ cho lỗi lầm của anh hay sao? Gia đình Huy Linh gặp chuyện nhưng Huy Linh vẫn chỉ tìm kiếm em hay sao?

Giờ thì đến lượt Huy Linh ngỡ ngàng không hiểu, anh mỉm cười cho những gì mà Nắng Hạ đã tự biên tự diễn trong đầu:

- Cái gì? Nắng Hạ đang nằm mơ đấy à? Làm gì có lá thư nào đưa cho tôi, làm gì có chuyện đi tìm Nắng Hạ rồi khóc lóc xin lỗi mong Nắng Hạ tha thứ? Nắng Hạ tưởng tượng giỏi nhỉ? Huy Linh cố gắng giấu đi nụ cười trên môi, anh dường như vẫn không thể ý thức được chuyện đã xảy ra.

Nắng Hạ chanh chua:

- Chuyện gì nữa đây? Ai tưởng tượng gì chứ? Rõ ràng là...

Huy Linh vội cắt ngang:

- Thôi, có lẽ Nắng Hạ chưa ổn định hẳn, giờ nằm nghỉ cho khoẻ lại đi. Toàn nói chuyện linh tinh thôi à.

- Này, khoan đã. Chẳng lẽ... chẳng lẽ... tất cả những chuyện tôi vừa nói đều là do tôi nằm mơ mà có à?

Huy Linh thở dài:

- Có lẽ là thế, Nắng Hạ đã nằm 3 ngày để mơ những điều không có thật đó. Hi. Hay thật! Đến mơ mà cũng không biết là mình đang mơ. Nắng Hạ... Ưm... Lúc nào cũng muốn được sống hạnh phúc, bắt mọi người theo ý mình.

Nắng Hạ thần người, cô ngây ngô trẻ con:

- Ơ... Vậy chẳng lẽ.. từ khi Huy Linh rời khỏi nhà trọ đêm hôm đó, và em thì bỏ đi trốn chạy tất cả, rồi mọi chuyện sau đó đều là mơ hết cả là à?

- Phải rồi. Ngay sáng hôm sau gia đình tôi được biết tin em bị ngã và bất tỉnh đang nằm trong bệnh viện này, từ hôm ấy đến nay em mới chịu tỉnh lại.

Nắng Hạ mở to mắt:

- Vậy ra Huy Linh và mọi người vẫn còn đang hiểu nhầm chuyện của em và Hữu Trí?

- Hiểu nhầm? Huy Linh không tin vào những gì mình đang nghe.

- Thế... Huy Linh nghĩ tôi là loại người như thế nào? Tôi xấu xa tồi tệ như thế? Nắng Hạ cúi mặt, cô buồn bã hỏi.

Huy Linh im lặng.

Nắng Hạ khẽ thở nhẹ, cô nắm nhẹ bàn tay cố gắng nhẫn nại chịu đựng:

- Huy Linh có còn nhớ một lần đã đưa một lá thư cho tôi không? Khi ấy Huy Linh đã nghĩ là của nhỏ Mai Thuý gửi cho tôi. Thực ra đó là thư của Hữu Trí.

Huy Linh vẫn im lặng, anh chăm chú lắng nghe những gì Nắng Hạ nói. Cô kể cho anh nghe nội dung lá thư cùng lời mời đến nhà riêng của Hữu Trí chơi, rồi những lần gặp gỡ sau này. Huy Linh vẫn im lặng không có thái độ gì.

Nắng Hạ hiểu, điều cô đang nói khó có thể tin ngay sau từng ấy chuyện đã xảy ra.

Nhưng ...

Cô buồn.

Huy Linh không tin cô nhiều như cô hy vọng. Tình yêu anh dành cho cô dẫu lớn thế nào, dù bao ngày qua trước mặt anh, cô là người ra sao, chỉ trong 1 tích tắc tất cả đã không còn ý nghĩa.

Chỉ một phút giây cũng có thể thay đổi được cả một quãng đời thật sao?

Nắng Hạ cúi mặt, cô cố gắng không cho Huy Linh nhận ra được đôi mắt đang ngấn lệ của mình:

- Bức thư ấy tôi vẫn còn giữ lại, tôi để ở dưới chiếc gối của mình. Huy Linh có thể về nhà và mang nó đến đây cho tôi được không?

Nắng Hạ không muốn để Huy Linh phải khó xử khi bắt anh lựa chọn việc chạy về nhà tìm đọc bức thư để tin những lời cô nói hay là ở lại đây với cô và tin những gì cô nói trọn vẹn. Cô hiểu anh cần gì nhất lúc này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!