Không thể im lặng được nữa, Huy Linh nặng nề:
- Cô ấy không còn trong khu chính trị nữa đâu ạ.
Tất cả cùng giật mình:
- Thế con bé đi đâu rồi?
Huy Linh cúi mặt:
- Con cũng không biết, bắt đầu từ tối qua thì cô ấy đã không trở về đây nữa rồi.
Mọi người lo lắng hơn, ngỡ có chuyện gì đã xảy ra với cô rồi. Cho đến lúc này thì tất cả mới nhận ra được sự khác biệt của Huy Linh. Đôi mắt anh mệt mỏi và thâm quầng trùng xuống đầy đau khổ, tay anh bị thương, cả ở trên mặt nữa, quần áo anh mặc còn in hằn vụ xô xát của anh với Hữu Trí tối qua. Không thể giấu hơn được nữa, Huy Linh đành thú thật với mọi người.
Sống mũi cay cay, dù không muốn đó là sự thật nhưng Huy Linh cũng phải nói ra suy nghĩ của mình:
- Con nghĩ chuyện rắc rối ngày hôm nay xảy ra cũng phần nào là ở Nắng Hạ. Nhắc đến đây, Huy Linh cảm thấy hụt hẫng, gọi tên cô, giọng anh vẫn thân mật như ngày nào. Không! Anh không thể mù quáng mãi với tình yêu mà chứa đầy sự giả dối này nữa. Nắng Hạ làm mọi người tổn thương như thế là quá đủ rồi.
- Ý con là sao? Ta không hiểu.
- Ý của con là... Nắng Hạ... chính cô ta đã tiết lộ bí mật của bản thân của mình cho người ngoài biết.
- Nhưng Nắng Hạ làm như thế để làm gì chứ? Nó đâu có lợi gì trong việc này? Mẹ Huy Linh dường như vẫn không thể nào chấp nhận:
- Con ơi, ta không tin con bé lại là người như thế, ta đã sống với nó một thời gian rồi, ta hiểu nó, chắc chắn nó không là chuyện đó đâu. Ta không tin.
- Mẹ đừng để cô ấy lừa nữa, vậy chuyện đã xảy ra ở nhà Hữu Trí thì mẹ có tin được không? Bây giờ tạm thời gác chuyện của con lại, chúng ta hãy tìm cách giải quyết chuyện gia đình đang gặp phải đã.
Một lát sau Huy Linh xin phép về phòng thay đồ, lát nữa sẽ quay lại sau. Vừa bước chân ra hành lang, mọi người đã xúm lại hỏi chuyện anh. Huy Linh như quay cuồng, bước chân anh vội vã hơn, anh trốn chạy những câu hỏi như ngàn mũi dao đâm nát tim anh.
Khép chặt cánh cửa lại, Huy Linh không kìm nén được cảm xúc thêm nữa, giọt nước mắt lại một lần nữa chảy dài trên khuôn mặt đau khổ của anh.
Có đúng là em đã làm chuyện đó không Nắng Hạ? Em trả lời đi chứ Nắng Hạ, sao em lại nỡ đối xử với anh như vậy? Em đang ở đâu? Hay em đang cười đùa bên ai kia? Anh phải làm sao đây? Phải làm sao đây cho em vừa lòng? Trái tim anh đã tan nát vì em rồi, giờ cả nội và bố mẹ cũng không thể chấp nhận được chuyện của chúng mình. Em... về đây đi, về bên anh, và nói cho anh nghe tất cả, hãy nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, là tại vì em bị ép buộc.
Hãy xuất hiện trước mặt anh và nói cho anh hiểu ra đi, làm sao anh tin được chuyện này đây. Sự thật không phải là như vậy phải không? Nắng Hạ, rốt cục thì em đã đi đâu vậy?
Bí mật của cả vương quốc vậy mà gia đình Huy Linh lại đưa một cô bé trên thế giới ngoài kia về đây, lại còn giới thiệu làm người yêu cho con trai họ, nó thể hiện việc giao kết giữa thế giới nơi đây và thế giới trên kia, không bao giờ, muôn đời không được phép như vậy. Người dân nơi đây không chấp nhận sự chung lộn hoà hợp đó.
Bố mẹ Huy Linh là người làm chủ nơi đây mà đã không tôn trọng nguyên tắc bao đời nơi đây, không tôn trọng người dân nơi đây thì làm sao có thể tiếp tục cai quản vương quốc nơi đây được.
Rồi còn mấy ông chức cao trong đây vốn đã ghen ghét với gia đình Huy Linh, nhân cơ hội này họ bắt bẻ đủ thứ chuyện. Chưa biết chừng gia đình Huy Linh sẽ bị phế chức, làm chủ mà không còn được lòng dân thì ai còn theo nữa? Phải làm sao đây khi Nắng Hạ vẫn không thấy tung tích? Cô đã đi đâu rồi?
Huy Linh lo lắng cho Nắng Hạ nhiều hơn khi mọi người ai cũng đòi gặp cô để chất vấn hỏi tội. Giờ này cô đang ở đâu, hay là cô đã bị người dân bắt lại và đang hành hạ rồi? Lòng anh như lửa đốt, cả gia đình anh và Nắng Hạ đều đang gặp nguy hiểm mà anh không thể nào bảo vệ được cho ai cả, anh chỉ biết im lặng mà bất lực. Tại sao mọi chuyện lại xảy ra như thế?
Ai chỉ cho anh biết được anh nên làm gì đây?
Cả ngày hôm nay gia đình Huy Linh lại bị chất vấn, một ngày đầy vất vả và mệt mỏi. Chỉ nay mai thôi là gia đình anh sẽ phải đứng trước người dân để tuỳ vào mức độ nặng nhẹ mà xử phạt. Đến bây giờ rồi mà Nắng Hạ vẫn chưa thấy đâu, cô đã biết chuyện chưa? Cô có biết được gia đình anh đang khổ sở vì cô như thế nào không? Tại sao cô không trở về đây để cùng chịu vượt qua lần gian khổ này?
Mà cũng không thể được, Huy Linh đã nói với cô là cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh và gia đình anh nữa mà, làm sao cô có thể xuất hiện được chứ.
Nỗi nhớ Nắng Hạ da diết nhưng vẫn phải kiềm chế lại làm Huy Linh khó chịu vô cùng, anh cũng không thể nào tha thứ cho lỗi lầm của cô trong buổi tối hôm ấy. Anh yêu cô, anh muốn cô chỉ là của riêng anh mà thôi, có thể anh ích kỷ, nhưng điều đó có gì là sai đây? Vậy mà cô lại tay trong tay với người khác trao cho nhau nụ hôn chất ngất yêu thương. Nỗi hờn ghen cứ dâng mãi trong lòng làm anh tức tối, mệt mỏi.
Sau khi an ủi chia sẻ cùng mọi người trong gia đình, anh lững thững bước về phòng mình trong ánh mắt dòm ngó của mấy cô hầu gái, anh cũng chẳng còn tâm trạng nào để ý đến mấy chuyện đó. Tất cả giờ đây đối với anh đều là vô nghĩa.
Một mình trong căn phòng vắng lặng, anh thấy sợ nỗi cô đơn trống trải biết bao. Đau đớn khi mất Nắng Hạ, bất lực với bao nhiêu sự việc xảy ra cho gia đình anh, đôi mắt anh vô hồn nhìn vào hồ nước. Trước mặt gia đình anh phải cố gắng tỏ ra là người mạnh mẽ cứng rắn, để giờ đây anh lại âm thầm gặm nhấm nỗi đau của chính mình. Ý nghĩ chạy đi tìm Nắng Hạ cứ thôi thúc mãi trong lòng thế nhưng anh lại không thể, sự ghen tuông hờn giận trong lòng anh vẫn chưa hề nguội lạnh chút nào.
Người ta sợ gia đình Huy Linh đã đưa Nắng Hạ về thế giới của cô, sau khi nghe gia đình anh một mực nói rằng Nắng Hạ mất tích trong vương quốc này thì mọi người cũng đã tạm thời tin, công việc đi tìm Nắng Hạ cần thiết hơn bao giờ hết.
Người ta đã tìm Nắng Hạ ở tất cả những ngõ nghách trong vương quốc mà không tìm thấy bóng dáng Nắng Hạ đâu. Huy Linh hốt hoảng khi nghe Hữu Trí nói rằng anh không hề gặp lại Nắng Hạ một lần nào từ buổi tối hôm đó, cô không quay trở lại nhà anh ta, vậy cô đã đi đâu mới được chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!