Chương 45: (Vô Đề)

Nắng Hạ nấc lên đau đớn khi thấy Huy Linh lại có ý định bỏ đi, cô gọi tên anh trong tuyệt vọng:

- Huy Linh! Huy Linh ơi!!

Nước mắt Huy Linh lặng lẽ rơi xuống, anh vẫn bước đi như người vô hồn. Anh không dám nhìn cô, không dám nhìn cô thêm lần nào nữa để rồi vết thương lòng lại thêm lần nữa xót xa. Từ đây anh sẽ sống như thế nào để chấp nhận sự thật đây? Còn nội của anh, Bố Mẹ anh nữa, họ đã hy vọng và mong chờ ở anh và cô như thế nào.

- Huy Linh... Tiếng gọi của Nắng Hạ nhỏ bé và yếu ớt, dường như cô chẳng thể nghĩ được gì nữa ngoài việc gọi tên anh :

- Hu Hu... Huy Linh, đừng bỏ em đi, hãy nói gì đi Huy Linh, đừng bỏ em một mình.

Dừng lại để nén những giọt nước mắt lặng lẽ trong đôi mắt, Huy Linh tiến đến bên giường Nắng Hạ, khuôn mặt anh lạnh giá như ngày đầu cô mới gặp anh, anh giật mạnh sợi dây chuyền đeo ở cổ mình xuống ném trước mặt Nắng Hạ:

- Tất cả tôi trả lại cho... cô, cô đùa giỡn tôi như thế là đủ rồi.

Nắng Hạ nấc lên nghẹn ngào:

- Không! Không phải như thế Huy Linh ơi.

- Đừng có gọi tên tôi nữa. Huy Linh quát lớn.

Cầm sợi dây chuyền trên tay, Nắng Hạ không thể cầm được nước mắt. Chỉ cách đây vài ngày thôi, món quà được tặng khi cô và anh giành giải nhất là dây chuyền đôi này, khi ấy anh còn hạnh phúc biết bao, còn yêu thương cô biết bao. Tại sao cơ sự lại ra nông nỗi này?

- Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi Huy Linh... Huhu...

- Thôi đi, những giọt nước mắt này là sao hả? Tôi đang tự hỏi mình tại sao lại cố gắng đưa cô ra đây làm gì ? Chẳng phải là cô muốn ở trong ngôi nhà đó hay sao? Cô muốn ngày ngày được bên cạnh anh chàng Hữu Trí đó hay sao?

- Không, em không có muốn thế. Em vẫn yêu anh như em đã từng nói, em không phản bội anh. Huy Linh ơi, xin anh hãy tin em lần này thôi, em không phản bội anh, là tại vì...

- Thôi đi, tôi không muốn nghe cô giải thích nữa. Tại sao khi còn đang trong ngôi nhà đó, khi có mặt Hữu Trí ở đó, tôi yêu cầu cô giải thích thì cô lại im lặng, bây giờ khi chỉ còn mình tôi, cô lại nói cô yêu tôi. Lý do là sao hả? Sao cô tham lam quá như thế? Cả tôi và anh chàng Hữu Trí đó cô đều muốn, sao cô tham quá thế?

- Không, giữa em và Hữu Trí không có gì cả, chỉ là hiểu lầm thôi.

- Vậy cô giải thích đi, tại sao khi tôi vào trong ngôi nhà ấy lại có thể chứng kiến được cảnh thân mật của hai người đến vậy? Hay cái hôn đó cũng chỉ là do tôi tưởng tượng ra?

Nắng Hạ không thể giải thích cho anh hiểu, cô gần như đã không thể nói thành tiếng:

- Huy Linh, tại sao Huy Linh lại...

- Tôi đã nói là đừng có gọi tên tôi nữa mà. Cô không xứng đáng với tình yêu của tôi, cô không xứng đáng gọi cái tên ấy. Huy Linh hét lên phẫn nộ, anh quay người bước đi, anh không muốn nhìn thấy những giọt nước mắt lăn thêm trên đôi má của cô nữa, hơn ai hết anh hiểu rõ, cho dù bây giờ đang hận cô đến thế nào, những giọt nước mắt ấy vẫn làm anh đau đớn.

- Giờ thì cô muốn đi đâu, muốn làm gì thì làm. Cô muốn trở về với thế giới của riêng cô hay đi đâu tôi cũng không quan tâm nữa, chỉ mong cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi và gia đình tôi nữa, hãy tránh xa gia đình tôi ra. Tôi hận cô, suốt đời này tôi hận cô.

Huy Linh cũng nghẹn ngào, anh vội bước đi chìm vào trong đêm tối với cái giá lạnh buốt thấu tim gan của thung lũng. Trái đất như quay cuồng, xung quanh anh như sụp đổ. Phía trước con đường anh đi đã không còn Nắng Hạ nữa rồi.

Tự trách bản thân mình, Nắng Hạ chán ghét bản thân, chuyện ra nông nỗi này cũng là do cô tất cả. Cô biết mình đã làm Huy Linh tổn thương, cô biết có thể lần này cô sẽ mất anh mãi mãi.

Anh đã nói anh không cần cô nữa thì cô ở lại đây làm gì? Cô chẳng còn mặt mũi nào để gặp lại mọi người trong nhà Huy Linh nữa, chẳng còn điều gì còn có thể níu chân cô ở lại thế giới này nữa.

Cô lao vào trong đêm tối, cô không biết cô sẽ đi đâu, chỉ biết rời xa nơi này, càng xa càng tốt. Huy Linh đã không muốn cô xuất hiện trước mặt anh và người thân của anh, cô sẽ làm theo những gì anh yêu cầu. Phía trước tăm tối quá, phía ấy không có Huy Linh nhưng cô vẫn phải bước tới.

Huy Linh dựa đầu vào tường, đôi mắt anh vô hồn. Anh vừa làm gì thế này? Anh vừa nói lời chia tay với Nắng Hạ, anh đã nói không muốn nhìn thấy cô nữa. Anh còn yêu cô biết nhường nào, nhưng anh cũng không thể chấp nhận việc cô đã nói dối anh để đi đến với một người đàn ông khác. Rồi thời gian sẽ làm lành vết thương lòng trong anh, có thể là 1 năm, 2 năm hoặc cũng có thể là cả 1 đời người.

Đôi bàn tay anh đau rát, vệt máu khô lại, căng ra khó cử động. Hình như bờ vai anh đang rung lên vì khóc. Căn phòng này cũng đã từng có dấu chân của cô khi anh và cô mới quen nhau. Trời về đêm, cái lạnh thấu da, hình ảnh Nắng Hạ lại hiện lên rõ mồn một. Cô gái anh đã yêu thương, cô gái thuần khiết thật thà ấy đã đâu rồi? Tại sao lại có một Nắng Hạ khác xuất hiện trong nhà Hữu Trí chứ? Bị anh bỏ rơi ở đó, không biết cô có biết chăm sóc cho bản thân mình không nhỉ?

Đêm thung lũng lạnh như thế này, cô còn ở đó hay đã đi đâu rồi? Hay là cô đã trở lại nhà Hữu Trí và đang vui vẻ cùng anh ta? Nghĩ đến đây trong đôi mắt Huy Linh lại chất chứa bao xót xa, anh cố gắng gạt hết những ý nghĩ về Nắng Hạ trong đầu mình, nhưng lạ thay, càng cố gắng đến đâu, con tim anh lại càng nhớ Nắng Hạ di diết đến thế. Anh mong đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ không có thật để rồi sáng mai tỉnh giấc, Nắng Hạ lại đang bên cạnh anh, và mọi chuyện lại chẳng có gì cả. Ngày mai thôi trời sẽ sáng.

Tiếng người đập cửa phòng mãi không chịu thôi, Huy Linh mệt mỏi mở đôi mắt của mình ra, vết thương ở tay khiến anh đau đớn. Đã có chuyện gì xảy ra thế này? Anh bất thần và hụt hẫng đau khổ nhớ lại buổi tối ác nghiệt hôm qua. Anh đã mất Nắng Hạ, một Nắng Hạ trong trắng ngây thơ chứ đâu phải người con gái phụ bạc đêm qua nhà Hữu Trí.

Khẽ nhăn trán lại vì cảm giác khó chịu, Huy Linh lê từng bước chậm rãi bước ra mở cửa khi tiếng gọi đó mãi vẫn không dừng. Lại có chuyện gì nữa đây khi tiếng gõ cửa nghe có ve gấp gáp đến như thế?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!