Lại thêm một đêm nữa Nắng Hạ không ngủ được. Chiều nay là lần thứ 2 cô đến nhà Hữu Trí, anh ta mãu chỉ muốn đùa giỡn với cô, ngồi nói chuyện vẩn vơ rồi thi thoảng nói ý linh tinh.
Ngày mai, anh ta vẫn hẹn Nắng Hạ đến vào giờ đó như mọi ngày. Không thể kiên nhẫn hơn được nữa, cho dù cô đã mắng anh một trận, nói hết lý lẽ nhưng không thể thay đổi được quyết định của anh ta. Anh ta quá người lớn và giỏi mưu kế, cô thì quá trẻ con và ngây thơ, cô không thể nào đối phó với anh ta được. Làm sao cô có thể chịu đựng mãi cảnh chiều nào cũng phải nói dối Huy Linh để đến nhà riêng của Hữu Trí mà ngồi được.
Ngày mai, cho dù sự việc có như thế nào, nhất định cô sẽ dứt khoát mọi chuyện với anh ta. Để xem anh ta muốn gì, hay anh ta chỉ doạ dẫm cô thế thôi chứ thực ra chuyện cũng đâu có nghiêm trọng như những gì cô nghĩ.
Bước chân vào ngôi nhà mà cô không muốn đến, chiếc bàn mọi ngày hôm nay có thêm một lọ hoa hồng, những ngọn nến được cắm trên chiếc bánh trước một cách tỉ mỉ, đồ uống và ly cũng đã được chuẩn bị chu đáo. Hình như sắp có bữa tiệc nào xảy ra ở đây thì phải.
Anh chàng bước từ trong ra với bộ đồ thật đẹp, tiếp theo là tiếng nhạc du dương vang lên, anh chàng cười tươi với Nắng Hạ mời cô ngồi ghế và rót rượu mời cô uống. Nắng Hạ từ chối, anh ta đe doạ, lần này Nắng Hạ không chịu nhượng bộ:
- Em đã đến đây rồi, cũng làm theo lời của anh nhiều mà không dám trái ý. Cảm giác như đang bị anh đùa giỡn lấy thú vui cho bản thân mình khiến em không hề có chút thoải mái nào khi ngồi trong ngôi nhà này. Anh đã có được thứ mà anh muốn có chưa? Giờ thì làm ơn hãy buông tha cho em, buông tha cho gia đình Huy Linh được chứ?
- Nếu như em cạn ly với tôi lần này. Hữu Trí đưa ly rượu cho Nắng Hạ.
Đưa mắt nhìn anh ta cảnh giác, Nắng Hạ đỡ lấy ly rượu và hỏi:
- Anh nói thì không được nuốt lời đó.
- Ừ, anh hứa. Hữu Trí khẽ gật đầu.
- Hy vọng từ nay sẽ không phải gặp anh nữa. Nói rồi Nắng Hạ hít một hơi dài uống cạn ly rượu. Cô khẽ nhăn trán vì cay, trong lòng cô nóng ran, cảm giác khóc chịu chỉ muốn ói. Không muốn lãng phí ở một nơi vô bổ như thế này thêm lần nào nữa, Nắng Hạ đứng lên và cầm túi xách đi về. Mới chỉ đi được mấy bước, Hữu Trí đã vội ngăn cô lại, anh nắm tay cô không cho cô đi tiếp:
- Nắng Hạ, em đừng đi, đừng xa anh.
- Bỏ tôi ra đi. Nắng Hạ kiên quyết.
- Chưa có một người con gái nào dám từ chối tình cảm của anh, cũng chưa có một thứ gì anh muốn có mà lại không có được bao giờ cả.
Nắng Hạ sợ hãi, cô cố gắng tỉnh táo:
- Anh đã có Hương Lý rồi, anh còn cần gì ở tôi?
Hữu Trí đến gần Nắng Hạ hơn, anh cúi sát nhìn khuôn mặt ngây thơ của Nắng Hạ và thì thầm:
- Em ngốc lắm, ai cũng biết đó không phải là tình yêu. Anh ta cúi mặt gần hơn, hơi thở anh ta quá gần, Nắng Hạ cũng cảm nhận được đôi má mình đang nóng lên, cô vội vàng đẩy anh ta ra sau:
- Không! Đừng mà, tôi không thể.
- Chỉ lần này thôi Nắng Hạ, cho anh được sống thật với người con gái anh yêu, cho anh được có em một lần, và em sẽ được tự do.
Nắng Hạ cảm thấy xung quanh chao đảo, chân cô run lên vì sợ và vì lạnh. Hữu Trí mỗi lúc một gần cô hơn, còn cô thì bất lực, cô cảm thấy mình không còn chút sức lực nào để vùng chạy nữa. Dù sao, cố gắng thêm lần này nữa thì tất cả đều được tốt đẹp. Nụ hôn ư? Có còn nhiều ý nghĩa đến vậy khi nụ hôn đầu cô đã trao người cô yêu?
- Anh yêu em, anh yêu em, Nắng Hạ. Em có biết anh đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên chạm mặt, đôi mắt, nụ cười và sự ngây thơ đáng yêu của em đã làm anh như chao đảo. Lần đầu tiên anh biết rung động, lần đầu tiên ấy anh đã ước ao người đi bên em không phải là ai khác ngoài anh, anh muốn che chở cho em, muốn bảo vệ em, muốn được sống cạnh em suốt cuộc đời này. Cả buổi hôm đó, anh chỉ nhìn em mà không thể tập trung nghĩ đến những việc khác.
Chạm vào đôi tay em, anh thấy tim mình đập rộn, lần đầu tiên anh thấy hạnh phúc đến như thế, khi ấy, anh chỉ ước một điều, chỉ mong một điều em là của anh, chỉ là của riêng mình anh thôi. Anh đã yêu em nhiều đến như thế, nhưng em không hề hay biết. Anh đã thực lòng yêu em nhiều như thế Nắng Hạ.
Hữu Trí mỗi lúc một gần Nắng Hạ, cô gần như không thể hiểu được Hữu Trí đang nói gì, chỉ thấy anh nói nhiều lắm. Giọt nước mắt đã lăn dài trên má Nắng Hạ từ lúc nào, lúc này đây, trong đầu cô lúc này chỉ có hình ảnh duy nhất của Huy Linh. Huy Linh ơi! Giờ này anh đang ở đâu? Đến đây đi anh ơi, hãy đến đây và đưa em đi thật xa nơi này. Anh ơi, có nghe thấy con time m đang gọi anh không? Em chỉ muốn, em cũng chỉ là của riêng anh mà thôi.
Huy Linh!
- Em ngốc nghếch quá, em yêu. Giọng Hữu Trí đầy yêu thương vang lên, anh đưa tay lau giọt nước mắt trên đôi má Nắng Hạ, tựa đầu vào vai cô và nhắc lại câu nói yêu cô nhiều lần nữa, những câu nói chỉ làm Nắng Hạ cảm thấy ghê tởm con người này, tình yêu mà anh ta dành cho cô cũng thật đáng ghê tởm. Rồi anh tìm đến bờ môi cô, đắm mình trong men say ngọt ngào của tình yêu. Những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má Nắng Hạ nóng bỏng để rồi kết lại thành khúc nhạc ai oán.
Xung quanh trời đất như chao đảo, Nắng Hạ mơ hồ thấy đôi chân mình khuỵu xuống nền nhà, Hữu Trí vội vã đỡ lấy cô đặt cô nhẹ nhàng xuống và mãi không chịu buông tha, dường như anh còn tham lam muốn nhiều hơn trước. Cô yếu ớt đưa cánh tay mình đẩy anh ta ra xa mình nhưng rồi nó lại nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Cô không thể kháng cự, rượu đã bốc lên đến đỉnh đầu, cô nhìn thấy mấy Hưu Trí trước mặt. Nắng Hạ bất lực, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Cánh cửa phòng bất chợt bị mở tung, Hữu Trí giật mình quay ra. Trước cửa, Huy Linh đang đứng đó, một Huy Linh bằng sương bằng thịt.
Mặt Huy Linh biến sắc, đôi tay anh run run vội nắm chặt lại cố gắng kìm chế cảm xúc. Một người con gái anh đã đem lòng yêu thương bấy lâu, người con gái mà anh đã cố gắng bảo vệ, chở che bấy lâu đang nằm trên sàn nhà cùng với một người con trai khác hôn nhau đắm đuối. Nắng Hạ đi hẹn hò với người khác ư? Suốt bao ngày qua là cô đã nói dối anh để đến đây gặp anh chàng này ư? Đây có phải là sự thật không hay chỉ là do anh tưởng tượng?
Hay chỉ là một giấc mơ mà anh đang mơ, thế thì hãy tỉnh lại đi nào Huy Linh, giấc mơ này kinh khủng quá, làm sao anh chịu được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!