Huy Linh quay sang mỉm cười nhẹ nhàng:
- Cảm ơn Nắng Hạ, hôm nay em thật tuyệt vời.
Nắng Hạ nói giọng giận dữ:
- Cảm ơn cái gì mà cảm ơn chứ. Tôi…
Huy Linh đập nhẹ tay Nắng Hạ:
- Lại thế rồi. Sao mãi chẳng thay đổi gì cả? Xưng hô lại đi nào, từ mai còn cứ thế là anh giận đấy.
Nắng Hạ gật gật đầu, cô mới buồn làm sao.
-… ra mắt mọi người. Tiếng người ngoài phòng vọng vào. Anh ta nói to hơn:
- Bây giờ thì xin mời đôi chiến thắng của ngày hôm nay ra đây ra mắt mọi người nào.
Nắng Hạ cúi mặt buồn, Huy Linh vòng tay ôm nhẹ cô vào lòng cười cười. Nhưng giá mà anh và cô chiến thắng thì hay biết bao.
Một lát bắt đầu có tiếng xì xào bên ngoài. Một lần nữa tiếng bên ngoài phòng vang lên:
- Xin mời cậu Huy Linh và cô Nắng Hạ ra đây ra mắt mọi người, mời đôi bạn tình đẹp nhất năm nay ra đây nào.
Nắng Hạ và Huy Linh cùng giật mình nhìn nhau, và câu nói ấy lại một lần nữa vọng vào, Huy Linh dắt tay Nắng Hạ đi ra, tiếng reo hò vang lên không ngớt. Hai người còn quá bất ngờ với kết quả này, rõ ràng khi nãy hai người còn nghe thấy tiếng người ta chúc mừng đôi của ả họ Kim và anh chàng Hữu Trí mà.
Hạnh phúc nào bằng hạnh phúc này, Nắng Hạ và Huy Linh đứng đó cười thật tươi còn người dân thì hò vang vui vẻ y như kết quả cuộc thi không thể có một kết quả nào khác nữa, chẳng có đôi nào có thể vượt qua đôi bạn tình này.
Rồi người ta chạy lên tặng hoa, tặng quà cho Nắng Hạ và Huy Linh. Rất nhiều đôi bạn trẻ đang yêu nhau cũng lên xin may mắn từ họ. Họ tin rằng khi được Nắng Hạ và Huy Linh chúc phúc thì họ cũng sẽ được hạnh phúc như hai người.
Có một chú bé khoảng 2-3 tuổi lững thững bước ra, bước chân còn đang lúng túng, tay cầm bông hồng và một hộp quà rất xinh xắn, trong tiếng nói bập bẹ chú bé thật đáng yêu:
- Mẹ bảo em lên tặng quà cho anh chị và chúc anh chị hạnh phúc. Hai anh chị thật đẹp đôi.
Nắng Hạ quá bất ngờ, cô đưa tay lên che miệng và cười thật tươi, còn Huy Linh anh cúi xuống nhận quà và cảm ơn chú bé. Khoảnh khắc này mới đáng nhớ làm sao. Đôi bạn trẻ của chúng ta cứ đứng mãi trên đó thật lâu cùng bao người hâm mộ đang đứng vây xung quanh, ánh sáng tình yêu của 2 người đang tỏa sáng khắp mọi nơi trong thành phố toàn những thung lũng xanh trải dài vô tận. Lửa trại đốt cháy đỏ rực cả một khoảng trời, Nắng Hạ và Huy Linh bị tách nhau ra và bị lôi đi hòa cùng buổi tối của lễ hội.
Trong đám đông, Huy Linh quay người đi tìm Nắng Hạ mà mãi chẳng thấy cô đâu cả và Nắng Hạ cũng thế, cô quay mỏi cả đầu mà cũng chẳng thấy bóng dáng Huy Linh đâu. Vòng tròn nắm tay quanh đống lửa trại, những điệu hát tưng bừng vang lên. Bên cạnh Huy Linh, đang nắm tay anh giờ này là 2 cô nàng lạ hoắc lạ huơ, còn Nắng Hạ đang được 2 chàng trai không quen biết nắm tay. Ban đầu, 2 người còn mải miết tìm nhau, nhưng sau đó cả 2 cùng hòa mình vào không khí nhộn nhịp này.
Lâu thật lâu bên tai Nắng Hạ bỗng có tiếng hỏi lấn át tiếng mọi người:
- Nắng Hạ quê ở đâu?
- Ơ…gì cơ?
- Tôi hỏi Nắng Hạ là người ở đâu nhỉ?
Câu hỏi bất ngờ làm Nắng Hạ lúng túng. Ai lại biết tên cô thế nhỉ?
Anh ta hỏi tiếp:
- Nhà Nắng Hạ ở ấp thứ mấy?
- À…ờ.. ấp thứ 6.
- Ơ… anh ta ơ lên một tiếng nhỏ mà Nắng Hạ không nghe thấy, rồi anh ta lại tiếp tục:
- Ấp thứ 6 à, nhà ở Bình Quan hay ở Lâm Y, Thân Xanh vậy?
- À, ở Lâm Y ấy. Nắng Hạ nói bừa. Cô quay sang muốn nhìn rõ mặt người đó hơn. Quen quá, nhưng trời tối, ánh sáng ngọn lửa cứ bập bùng làm khuôn mặt người đó không rõ. Anh ta vẫn không chịu buông tha:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!