- Sao ồn thế? Người ta đang ốm mà, đau chết đi được. Huy Linh như đang cố gắng nói cho không khí vui vẻ hơn.
- Đau ở đâu? Huy Linh phải nói ra thì tôi mới biết được chứ. Nắng Hạ tái mặt, cô cuống cuồng.
- Nắng Hạ đó. Làm tôi đau lắm.
Cô ngây thơ không hiểu hàm ý của anh, hơi tái mặt:
- Tôi…tôi…làm Huy Linh đau ư? Ở đâu? Làm sao tôi biết được.
- Ở đây này. Huy Linh cầm đôi bàn tay bé nhỏ của Nắng Hạ dúi nhẹ vào ngực mình.
Nắng Hạ vội rụt tay lại:
- Huy Linh đừng đùa tôi như thế nữa, đừng trêu tôi như thế nữa.
- Không! Tôi nói thật đấy chứ.
Nắng Hạ cúi gằm mặt, bỗng dưng cô thấy trái tim mình như đang có ai bóp nghẹt.
Cầm lấy bàn tau đang e ấp của Nắng Hạ, Huy Linh áp nhẹ vào má mình, đôi má đang lạnh toát mồ hôi.
- Nắng Ha ơi! Tôi đã cố gắng nhưng chẳng thể nào quên được em. Những ngày qua tôi nhớ em đến điên dại cả người. Tôi không tin, và cũng không thể nào chấp nhận được chuyện hai ta đã chia tay. Nắng Hạ, xin em hãy cho chúng ta một cơ hội nữa đi, hãy cho tôi một cơ hội nữa, rồi chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Nắng Hạ nghẹn ngào, nước mắt cô lại rơi chảy dài hai gò má hồng, cô vừa nói vừa nấc lên nghẹn ngào:
- Tôi làm thế cũng là chỉ muốn tốt cho Huy Linh mà thôi. Thà như thế còn hơn là để Huy Linh bị tổn thương về sau. Xin lỗi Huy Linh, nhưng tôi…
- Em còn hận tôi, còn ghét tôi lắm phải không?
Nắng Hạ vội lắc đầu:
- Không phải, sự thật không phải là như thế. Tôi vì Huy Linh, vì cả tôi nữa.
- Ngốc ạ!
Câu nói sao quen thuộc quá. Đã bao lâu rồi cô chưa được nghe câu nói ấy, chẳng ai gọi cô là ngốc với giọng yêu thương đến thế cả.
- Nắng Hạ làm như thế là giết tôi chứ chẳng phải là tốt gì cho tôi đâu. Tôi yêu em, và cũng không thể sống thiếu em được. Đừng rời xa tôi nữa nhé, hãy quay lại cho tôi một cơ hội nữa, rồi chúng mình sẽ bắt đầu lại. Chuyện của chúng mình không thể nào chấm dứt như thế được.
- Nhưng tôi… Nắng Hạ ngập ngừng.
Nghiêng người, Huy Linh kéo cô vào lòng, ôm trọn cô vào lòng mình:
- Nhưng gì? Mặc kệ Nắng Hạ có coi tôi là anh trai hay gì gì đi nữa thì chỉ cần Nắng Hạ ở bên tôi là tôi đã hạnh phúc rồi. Nắng Hạ đồng ý về cùng tôi nhé.
Nắng Hạ khóc nấc lên thành tiếng, cảm xúc của cô giờ đây thật khó có thể diễn tả được bằng lời.
Huy Linh đưa tay lau đi giọt nước mắt trên má cô, nhìn cô trong yêu thương ngập tràn. Anh khẽ mỉm cười.
Hạnh phúc không phải là một điều gì đó xa vời, đôi khi nó đang hiện hữu trước mắt ta, đang sống cùng ta mà ta đã vô tình không nhận rõ.
Đôi bàn tay của Huy Linh trở nên thật ấm áp, ấm áp vì cô cảm nhận được cô đang được chở che, được bao bọc trong trái tim chân thành của anh. Cô đang cảm thấy hạnh phúc.
Những ngày tháng qua đủ để cho cô nhận ra một điều rằng xa Huy Linh cô cũng nhớ anh vô cùng. Cô đã mơ hồ một sự thật, sự thật rằng cô cũng đã mến Huy Linh biết bao nhiêu. Song hiện thực cô có làm được những điều theo trái tim mình mách bảo, hay với cô, ghánh nặng về một thế giới của riêng cô, ghánh nặng về gia đình, bạn bè không cho phép cô làm như vậy.
****************
Có tiếng bước chân dậm dịch ngoài hành lang, Nắng Hạ vội ngồi dậy và lau đi giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!