Căn phòng anh lạnh lẽo như không hề tồn tại sự sống nơi đây. Ngay cả chiếc chuông gió treo trên cao kia cũng chẳng buồn động mình.
Anh lê bước chân sang, mở phòng Nắng Hạ. Cũng chỉ là sự lạnh lẽo bao trùm. Giá mà có Nắng Hạ có lẽ nó đang đầy ắp tiếng cười. Chiếc chuông gió bên này cũng giống chiếc chuông gió bên kia, im lặng…. Cả chiếc rèm Nắng Hạ tự tay mắc cũng thế. Tất cả đều như mất hết linh hồn. Tất cả đã thuộc về Nắng Hạ, cô không còn cần chúng nữa thì chúng cũng chẳng còn có ý nghĩa gì hết.
" khi nào chuông ngừng kêu tức là gió kia đã ngừng thổi. Và khi nào gió ngừng thổi thì chuông cũng sẽ chẳng bao giờ kêu nữa". Câu nói hôm nào lại như tràn về trong tâm trí của Huy Linh.
************
Trưa đầu thu oi bức và vẫn còn cái nắng gắt chói chang của mùa hè theo đuổi. Nắng Hạ ngồi thẫn thờ trong căn nhà nhỏ ngoài vườn. Từ dạo chia tay đến giờ, cô hay ngồi trầm tư và ít nói như vậy. Quốc Nam đã ra và ngồi cạnh cô, im lặng. Cô mệt mỏi và buồn quá. Cô chẳng thể tìm được niềm vui nơi đây như những lúc Huy Linh bên cạnh chọc cô cười cả. Những mẩu chuyện của nhỏ Mai Thúy ngây ngô và trẻ con quá, nó chẳng thể làm cô vui lên được.
Còn Quốc Nam, anh ít đùa và trái lại, còn hay trầm tư ngồi suy nghĩ một mình nữa. Trước đây, khi có Huy Linh bên cạnh làm cuộc sống quan cô náo nhiệt, vui tươi hơn thì cô không biết trân trọng, cô ao ước có được khoảng không gian yên tĩnh cho riêng mình, cô thích cảm giác bên cạnh Quốc Nam vì anh không bao giờ quấy rầy suy nghĩ của cô cả. Và bây giờ thì khác hẳn. Nhiều khi ngồi buồn, cô chỉ mong Quốc Nam nói gì đó cho vui vui để phá tan cái không khí im lặng như thế này nhưng chẳng bao giờ anh lên tiếng cả.
Khi đã mất đi rồi thì người ta mới biết được những điều ấy quan trọng với họ đến thế nào.
Có hôm, Quốc Nam tết tóc hộ cho Nắng Hạ. Anh là người khéo tay, chẳng cần Nắng Hạ chỉ bảo gì mà vẫn làm rất đẹp, chẳng bù cho Huy Linh.
Cầm trên tay, nhìn vào tóc của mình mà cô nhớ đến Huy Linh quá. Anh đã từng tết tóc cho cô, và kết quả đó là một " con rắn" ngoằn nghèo rất xấu. Anh vụng về nhưng luôn chăm sóc cô thật chu đáo. Nắng Hạ cúi xuống giấu đi giọt nước mắt lăn dài trên má mình. Cô nhớ tiếng chuông gió. Không có gió, chẳng biết chiếc chuông của cô có kêu không nhỉ?..........
*************
Đã 3 lần rồi, nội nhắn người báo cho Nắng Hạ trở về vì nội nhớ cô quá. Và lần nào Nắng Hạ cũng nhắn một câu lấp lửng rằng khi nào được cô sẽ về.
Tại sao nội vẫn còn như vậy ? Hay chẳng lẽ Huy Linh vẫn chưa nói gì về chuyện của 2 người với mọi người sao.
Hôm nay người báo tin ấy lại đến. Lần này không phải là nhắn về vì nội nhớ nữa mà nhắn cô về vì Huy Linh ốm nặng. Và cô cũng lại không về. Đúng, Nắng Hạ đã không quay về khi nghe tin Huy Linh bị ốm, anh đã nằm mê man 2 ngày rồi mà vẫn chưa tỉnh. Thực lòng Nắng Hạ cũng muốn chạy ngay về với anh lắm, nhưng làm sao cô quay trở lại nơi ấy được chứ. Nơi đó có Huy Linh, có nội và có bố mẹ của anh, có tất cả mọi người đã từng yêu thương và trông mong ở cô một điều gì đó tốt đẹp.
Cô và Huy Linh đã nói lời chia tay, vậy thì cô lấy tư cách gì để quay về đó đây.
Huy Linh ốm, có lẽ vì quá bất ngờ và đau khổ. Rồi anh sẽ lại bình thường khi nỗi đau dần nguôi ngoai hơn thôi.
Trốn ra góc tường, Nắng Hạ ngồi đó úp mặt khóc. Cô thầm gọi tên anh
- cái tên thân thuộc ấy.
- Huy Linh. Huy Linh ơi! Hu…hu…Tôi xin lỗi Huy Linh. Xin lỗi Huy Linh. Huhu…
- Tại sao Nắng Hạ không quay về?
Giật mình ngước lên, thì ra là Quốc Nam. Chẳng bao giờ cô trốn được đi đâu một mình mà anh không tìm ra cả.
- Nếu muốn, Nắng Hạ hãy về đó đi. Huy Linh cần có Nắng Hạ bên cạnh vào lúc này đấy. Nắng Hạ hãy quay về giúp Huy Linh. Nắng Hạ vừa khóc vừa lắc nhẹ đầu:
- Không. Không được đâu.
- Tại sao chứ?
- Về đó rồi, thế sau khi Huy Linh khỏe lại thì tôi sẽ phải làm như thế nào đây?
Nắng Hạ cúi mặt :
- Cũng chỉ tại tôi mà ra cả. Tất cả cũng chỉ vì tôi. Tôi chẳng biết làm sao cả.
Quốc Nam ngập ngừng, có vẻ như phải khó khăn lắm anh mới nói được hết câu.
- Nắng Hạ… Nắng Hạ hãy làm theo những gì mà Nắng Hạ muốn. Hãy làm theo sự mách bảo của con tim mình. Nắng Hạ à.
- Tôi nghĩ để tự Huy Linh vượt qua thì mọi chuyện sẽ chấm dứt thực sự. Hãy để mọi chuyện như cũ đi.
Nói rồi Nắng Hạ đi vào trong, cô thầm cầu chúc cho Huy Linh được bình an, mau chóng khỏi bệnh. Rốt cuộc Nắng Hạ vẫn chọn cách như ban đầu cô đã chọn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!