- Không còn quan trọng gì nữa, tất cả đã qua rồi, và tất cả rồi cũng sẽ chỉ còn là kỉ niệm. Cả chuyện giữa tôi và Huy Linh cũng thế, sẽ là kỉ niệm. Nắng Hạ cất lời nhẹ nhàng.
Huy Linh hơi tái mặt:
- Nắng Hạ! Ý của em là sao?
- Sau này…sau này giữa tôi và anh sẽ chẳng còn liên quan tới nhau gì nữa. Anh có con đường riêng của anh, còn tôi, tôi cũng có con đường riêng của mình. Anh không cần bận tâm đến một con nhỏ ngốc nghếch như tôi nữa đâu.
Nghe những lời Nắng Hạ vừa nói, lòng Huy Linh đau đớn. Cảm giác sợ hãi ngập tràn khiến Huy Linh gần như mất bình tĩnh. Anh vội đưa tay định nắm lấy tay Nắng Hạ nhưng cô đã kịp rụt tay lại và giữ một khoảng cách an toàn với anh. Giọng Huy Linh như van lơn:
- Xin em…xin em đừng nói vô tình như thế có được không Nắng Hạ. Nắng Hạ ơi! Những ngày qua không có em, tôi đã khổ sở như thế nào em có biết không? Tại sao em lại giữ kín mọi chuyện mà không nói cho tôi biết gì cả, tại sao lại để chịu ấm ức một mình như thế? Tại sao lại không cùng chia sẻ với tôi những điều trong cuộc sống của mình?
- Lỗi là do tôi sao?
- Ý tôi không phải là như vậy.
Nắng Hạ cười nhẹ:
- Có lẽ Hương Lan đã nói rõ mọi chuyện cho anh nghe nên anh mới có mặt ở đây phải không? Nếu như Hương Lan không nói gì cả thì liệu rằng anh có tự mình đến đây và xin lỗi tôi như thế này không? Chắc là không nhỉ?
- Vì tôi có chút hiểu lầm…
Nắng Hạ cắt ngang:
- Cho dù anh không rõ mọi chuyện nhưng cũng không thể xử sự với tôi như thế. Đã mang danh là người yêu của nhau mấy tháng rồi mà anh còn nghĩ tôi là người xấu xa đến thế ư? Là anh không tin tôi. Sống mà không có niềm tin với nhau thì sống làm sao được?
- Tôi biết tôi sai rồi, tôi sẽ sửa và thay đổi tất cả, chỉ mong em hãy tha thứ và trở về bên tôi. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, và tất cả sẽ lại tốt đẹp như xưa.
Nắng Hạ lạnh lùng:
- Trước sau gì chúng ta cũng phải chia tay nhau, sớm hơn dự định như thế này cũng tốt. Mình chia tay nhau từ đây cho bớt đau khổ đi. Chia tay từ giờ phút này.
Huy Linh chết lặng người.
Anh như đang tự an ủi mình, đôi bàn tay anh đã run lên vì sợ hãi:
- Nắng Hạ! Nắng Hạ đang đùa tôi phải không? Nắng Hạ đừng đùa ác như thế có được không? Nắng Hạ hiểu rõ tôi yêu Nắng Hạ nhiều đến mức nào mà. Thiếu Nắng Hạ tôi sẽ sống làm sao đây? Nắng Hạ đừng đùa ác với tôi như thế, xin em đừng đùa tôi như thế, đừng đùa như thế nữa có được không?
- Chẳng phải Huy Linh đã có Ánh Tuyết rồi đó sao. Huy Linh cũng đã từng hứa rằng sẽ che chở, bảo vệ cho người ta suốt cuộc đời này, hứa rằng sẽ cưới người ta về làm vợ rồi mà. Nắng Hạ cảm thấy có gì đó như đang chẹn cổ họng cô lại khiến cho những lời cô vừa nói ra thật khó nhọc. Cô biết mình đã bị tổn thương.
Huy Linh cuống quýt giải thích:
- Không phải như vậy. Khi nói ra những điều ấy tôi còn quá nhỏ, tôi còn chẳng nhớ nổi rằng mình đã từng nói ra những điều ấy nữa. Tôi…tôi…
Huy Linh vò đầu bất lực, anh không biết nói gì cho Nắng Hạ hiểu cả:
- Cả cuộc đời tôi từ khi sinh ra đến giờ thì Nắng Hạ là người con gái tôi yêu nhất trên đời. Tôi yêu em Nắng Hạ, tôi không thể sống mà không có em được.
- Huy Linh đừng nói nữa. Trước khi cái tên Nắng Hạ xuất hiện trong cuộc đời Huy Linh thì Huy Linh vẫn sống tốt đấy thôi.
- Trước đây khi chưa có em, tôi chưa yêu một ai cả. Nhưng rồi em xuất hiện rồi đi vào ngự trị trái tim tôi thì tôi không thể sống nếu không có em được nữa. Nắng Hạ. Nắng Hạ hãy tha thứ cho tôi, quay về đi Nắng Hạ.
Nắng Hạ nói trong nghẹn ngào:
- Tôi biết, từ khi quen tôi Huy Linh cũng đã phải chịu nhiều đau khổ. Tôi chỉ biết làm tổn thương Huy Linh hết lần này đến lần khác. Còn tôi, sống với cái danh ảo là người yêu của Huy Linh cũng chẳng sung sướng gì. Những ngày qua, lúc tôi đau khổ nhất, lúc tôi buồn phiền nhất thì Huy Linh lại ở bên một người con gái khác để an ủi dỗ dành người ta. Khi tôi cần Huy Linh nhất thì cũng là lúc Huy Linh quay lưng lại với tôi, tôi đã cố gắng để giải thích cho Huy Linh hiểu nhưng Huy Linh đâu cho tôi cơ hội. Tôi chẳng còn biết thế nào là đúng thế nào là sai nữa. Phải chăng ở một nơi xa lạ thế này, tôi mãi là một kẻ cô độc?
- Tôi…tôi…xin lỗi Nắng Hạ. Huy Linh không biết phải nói gì cho Nắng Hạ hiểu và tha thứ cho anh. Thực sự lần này anh đã làm cho cô bị tổn thương quá nhiều. Nhìn Nắng Hạ, biết cô đang đau khổ, lòng anh cũng tan nát.
- Huy Linh hãy coi tôi như một cơn gió thoảng qua nhanh chóng, rồi sẽ có người con gái khác xứng đáng với Huy Linh hơn, và Huy Linh hãy giành tình yêu của mình cho người con gái ấy. Với tôi, Huy Linh cũng sẽ mãi là một người anh trai. Cảm ơn vì trong suốt thời gian qua Huy Linh đã bên cạnh tôi, sau này chúng ta sẽ là những người xa lạ không còn quen biết nữa, cầu chúc cho Huy Linh luôn hạnh phúc. Chúng ta sẽ trở thành những người xa lạ. Huy Linh nhé!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!