Chương 34: (Vô Đề)

Khuôn mặt nhỏ ta bỗng đanh lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Nắng Hạ thật đáng sợ:

- Cô hỏi tôi nói như thế để làm gì à? Tôi thích nói thế thôi, chẳng để làm gì cả. Giọng nhỏ ta có vẻ thách thức Nắng Hạ, mặt cô tái đi vì không nghĩ nhỏ ta trở mặt nhanh đến thế.

- Lẽ ra thì địa vị mà cô đang có là của tôi, của tôi chứ không phải của cô đâu con nhỏ xấu xí ạ. Cô ta rít lên trong kẽ răng những lời thấu tim gan làm Nắng Hạ giật thót. Ý của nhỏ ta là gì đây? Nhỏ ta có ý gì khác với Huy Linh ngoài tình cảm anh trai em gái như Huy Linh đã nói sao?

- Ý của cô là sao? Nắng Hạ vẫn muốn nhỏ ta nói cho ra nhẽ mọi chuyện. Nhỏ ta nói không ngần ngại:

- Cô là một con nhỏ ngốc nghếch và ngu đần. Cô có biết rằng tôi và Huy Linh là gì của nhau không? Chắc Huy Linh dấu không cho cô biết chứ gì? Người mà Huy Linh vẫn yêu là tôi chứ không phải là cô đâu. Chính anh ấy đã hứa rằng suốt cuộc đời này anh ấy sẽ chỉ yêu thương mình tôi thôi, anh ấy sẽ luôn bên cạnh che chở bảo vệ cho tôi suốt cuộc đời này, cũng chính miệng anh ấy đã nói rằng sau này anh ấy sẽ cưới tôi làm vợ. Cô chỉ là thứ đồ lạ mà Huy Linh muốn chơi đùa cho khuây khỏa khi vắng tôi mà thôi.

Tất cả những việc anh ấy đã làm với cô thực ra không phải là lần đầu. Cô không ngây thơ đến mức nghĩ rằng một người con trai tuyệt vời như Huy Linh lại không có những cô gái để anh ấy trêu đùa sao? Cô cũng chỉ là một trong những cô gái ấy thôi.

Nắng Hạ chỉ biết đứng im nghe cô ta nói mà không thể phản kháng gì cho mình. Xung quanh mọi thứ như tối sầm lại, tai cô ù đi không muốn nghe tiếp những lời nói ác độc nhưng sao từng câu từng chữ ấy vẫn như ngấm vào tận tim gan làm cô đau đớn. Thứ đồ lạ ư? Cô chỉ là một thứ đồ lạ mà Huy Linh trêu đùa thôi sao? Không phải như vậy chứ? Chẳng lẽ nào tất cả những gì anh đã giành cho cô chỉ là lừa dối sao? Không! Không đâu!

Cô ta là một người không trung thực, cô ta cũng đã bịa đặt cho Huy Linh nghe những điều không tốt đẹp về cô đấy thôi. Nắng Hạ lúc này mới có thể nói cho nhỏ ta biết:

- Cô bịa đặt, tôi sẽ không tin cô đâu. Là cô đang cố tình làm mọi chuyện để chia rẽ hai chúng tôi, là cô yêu Huy Linh nhưng không được đáp lại tình cảm nên cố tình nói thế. Cô mới là người ngu ngốc thì có.

- Ha ha. Nhỏ ta cười như vui lắm:

- Đúng là mọi người nói cô ngốc không có sai. Cô thử động não nghĩ thử xem đi. Một người như cô liệu có xứng đáng để làm người yêu của Huy Linh không? Nếu như anh ấy yêu cô thật thì tại sao lại tin những điều tôi đã bịa đặt ra để nói về cô. Nếu như anh ấy yêu cô thật lòng thì tại sao anh ấy lại dễ dàng tin những điều tôi nói thế? Chẳng lẽ đến người anh ấy yêu mà anh ấy còn không hiểu tính cách sao? Đơn giản chỉ là vì người anh ấy yêu không phải là cô mà là tôi.

Cô đừng cố tình né tránh đi sự thật ấy nữa. Cô nên nhìn lại bản thân mình đi chứ. Chẳng trách tại sao Huy Linh luôn nói cô là ngốc. Nắng Hạ cố gắng để những giọt nước mắt không chảy dài trên má nhưng cô không thể kim nén. Cảm xúc lẫn lộn và không thể nào biết được cô nên tin vào ai đây? Những lời cô ta nói cũng không phải là không có lý. Nhưng cô không thể nào tin được một sự thật rằng trong suốt thời gian qua Huy Linh đã đùa giỡn tình cảm với mình, anh đã coi cô như một " thứ đồ lạ" để chơi đùa. Không! Anh không phải là một người như thế. Anh không lừa dối cô. Anh thật lòng với cô.

Nhỏ ta tiến sát Nắng Hạ và đe dọa:

- Loại đàn bà mà cứ bám lấy đàn ông như cô thì cũng chỉ được đến thế này thôi. Khôn hồn thì rút lui đi, tôi khuyên cô chân thành đấy, nếu không thì cuối cùng chỉ có mình cô là đau khổ thôi.

Nắng Hạ hét lên:

- Cô im đi! Cô im đi! Tôi không tin cô đâu, không tin đâu. Và Nắng Hạ chạy ra khỏi phòng, cô không muốn tiếp tục ở lại đây để nghe những lời độc địa xúc phạm mình như thế. Cô chạy đến phòng của Hương Lan. Khi định thần lại được, cô cũng không hiểu tại sao khi ấy cô lại không hề có phản ứng gì. Giá mà cô dơ tay tát bốp vào bộ mặt vênh váo ấy của cô ta thì có lẽ cô đã trút được nỗi lòng.

Giá mà cô có thể hét vào bộ mặt ấy của cô ta, cho cô ta một bài học thì hay biết mấy.

Sáng hôm sau, khi trở về phòng mình, đang toan tính sẽ cho cô ta một trận thì Nắng Hạ đã thấy Huy Linh thập thò ngoài cửa phòng mình. Thấy Nắng Hạ, Huy Linh trêu đùa:

- Vừa sáng sớm em đã mò đi đâu đấy?

- Sáng sớm đã sang phòng tôi mà làm gì? Nắng Hạ cố gắng để không nghĩ đến những lời mà Ánh Tuyết đã nói, cô tin Huy Linh.

- Tôi sang chơi với người yêu tôi. Huy Linh vẫn có ý đùa. Nắng Hạ hơi tái mặt, cô hỏi:

- Người yêu nào?

- Thì người yêu đang trong đây này. Huy Linh cười cười chỉ tay vào phòng Nắng Hạ. Huy Linh thì đang có ý trêu đùa Nắng Hạ một chút, ý anh là ám chỉ Nắng Hạ, nhưng Nắng Hạ thì lại nghĩ anh đang nói về Ánh Tuyết. Đến đây thì Nắng Hạ tái mặt, cô run lên vì không tin những gì mình vừa nghe được. Cô hỏi như muốn biết sự thật một lần nữa:

- Anh đang nói thật hay đùa đấy?

Huy Linh cười tươi rói:

- Tôi nói rất thật mà.

- Ừ! Phải rồi! Như thế mà tôi không nhận ra. Chả trách người ta lại đối xử với tôi như vậy.

- Gì nữa đây? Huy Linh dịu giọng, anh nghĩ Nắng Hạ lại đang dỗi anh chuyện gì.

- Tất cả mọi chuyện đều do anh mà ra cả. Tại sao các người lại lừa dối tôi như thế chứ? Những lời lẽ mà Ánh Tuyết đã nói với Nắng Hạ tối qua như đang cố gắng gào thét quanh Nắng Hạ khiến cô quay cuồng. Sự giận giữ khiến Nắng Hạ mất hết bình tĩnh.

- Nắng Hạ sao thế? Ai lừa dối Nắng Hạ chứ? Huy Linh có ý lo lắng, anh đưa tay nắm nhẹ bờ vai Nắng Hạ, cô vội hẩy mạnh anh ra và gằn giọng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!