Chương 31: (Vô Đề)

- Hương Lan ra ngoài đi làm rồi.

- Đi làm rồi? Nắng Hạ há hốc.

- Sao ?

Nắng Hạ đến ngồi thở dài:

- Vậy thì tôi không đi được đâu.

- Tại sao chứ?

- Thì tóc tai tôi đang bù xù thế này, còn phải thay đồ nữa chứ. Tay tôi làm sao làm được những chuyện ấy nữa.

Huy Linh cười nhẹ

- Tưởng gì, đơn giản. Đồ thì mặc thế này cũng được, còn chuyện tóc để tôi giúp.

- Hứ, giúp làm sao được.

Nắng Hạ cúi cúi khẽ lật bàn tay đau của mình xem xét. Cũng chỉ vì chuyện mắc rèm mà cô bị té ngã, trật khớp tay. Nghĩ lúc đấy sao Huy Linh lại có thể quá đáng như thế đước chứ. Cô đang ôm tay đau muốn khóc lên được, anh sang còn lôi cô xền xệt sang phòng thuốc băng bó lại, vừa đi dọc hành lang vừa mắng cô một trận vì cái tội… bướng bỉnh không cho anh sang giúp cùng, báo hại cô bị các cô hầu gái cười… anh cứ làm như cô còn trẻ con lắm vậy.

Giọng Huy Linh vang lên ngay sau lưng cô, anh lăm lăm cầm cái lược mà anh đã đi lấy từ lúc nào cô không rõ và nói :

- Em ngồi im nhá.

Nhẹ nhàng đưa lược lên tóc cô, Nắng Hạ vội quay lại thì Huy Linh đã giữ cho cô ngồi im:

- Ngoan nào!

Huy Linh cố gắng làm mọi việc thật nhẹ nhàng để Nắng Hạ không bị đau, nhưng sự vụng về của anh không thể che giấu. Nắng Hạ phì cười:

- Chẳng thấy ở đâu, con trai đi chải đầu cho con gái bao giờ.

- Thì hôm nay em thấy rồi đấy. Mà em không thấy bố tôi chải đầu cho mẹ tôi suốt đó sao.

- Haha. Nắng Hạ phá lên cười ngây ngô mà không hiểu được ẩn ý sâu xa của Huy Linh:

- Anh có làm sao không vậy? bố mẹ anh khác tôi và anh chứ.

Huy Linh cụt hứng, sao có lúc cô thông minh như vậy mà những chuyện kiểu tương tự thế này cô lại ngốc xít thế.

Lâu thật lâu, đôi bàn tay gượng gạo của Huy Linh mới hoàn thành xong tác phẩm đầu tay của mình. Đó là một con rắn vòng vèo, cong queo, với những cái mắt đủ hình dạng dài, ngắn , to, nhỏ…không đều. Nắng Hạ lắc đầu chê bai:

- Không thể chấp nhận được. Anh biến tóc tôi thành cái gì thế này.

Không để mất thêm thời gian, Huy Linh lôi tuột Nắng Hạ ra ngoài hành lang. Nắng Hạ luống cuống:

- Không đi đâu, mọi người nhìn bộ dạng tôi thế này, chắc cười tôi chết mất.

- Ai nhìn mà lo? Nói rồi Huy Linh mở cửa phòng mình đẩy Nắng Hạ vào trong. Cô ngạc nhiên:

- Anh bảo đi có việc gì quan trọng cơ mà?

- Thì đi rồi đấy thôi. Huy Linh làm động tác đưa tay vào túi quen thuộc, anh nói thản nhiên:

- Ở phòng riêng bao nhiêu ngày rồi mà không chịu sang phòng tôi chơi, việc này có gọi là quan trọng không?

Lườm Huy Linh một cái, Nắng Hạ bĩu môi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!