Chương 30: (Vô Đề)

Huy Linh liếc nhìn Nắng Hạ:

- Này, cứ đứng mà nói chuyện vậy hả? Tôi có ăn thịt em đây mà sợ?

Nắng Hạ đến ngồi giường, thận trọng và nhẹ nhàng, cô lẩm bẩm:

- Chẳng qua là không thể, chứ nếu được chắc anh cũng ăn thịt tôi rồi

- Tẹo nữa tôi sang chơi đấy. Huy Linh nói như ra lệnh

Nắng Hạ thản nhiên từ chối:

- Tôi bận rồi.

- Bận gì chứ? Hay lại bận ngủ hả?

Nắng Hạ im lặng, Huy Linh gặng hỏi thêm:

- Vậy thì bao giờ mới rỗi đây?

- Ai mà biết trước được tương lai như thế nào chứ?

Cười nhẹ, Huy Linh nói đầy vẻ yêu thương:

- Triết lí gớm nhỉ? Mai nhớ sang đấy.

- Mai cũng bận rồi. Mai tôi phải mắc rèm xung quanh giường ngủ.

- Để làm gì?

- Để cho dễ ngủ. Vả lại …để…

- Nắng Hạ nói nhỏ:

- Để khi tôi ngủ, có kẻ có ý xấu vào phòng cũng không thể nhìn trộm được tôi.

Ẩn ý của Nắng Hạ, Huy Linh hiểu rõ. Anh chống chế:

- Ai thèm nhìn trộm chứ?

Anh hắng giọng rồi nhìn vu vơ vào trong không trung đáp trả:

- Người ta nhìn đàng hoàng, cần gì phải nhìn trộm chứ.

Nắng Hạ bật dậy:

- Lắm văn vừa vừa thôi. Nào, bây giờ thfi về đi cho tôi nhờ.

- Này, lúc ngủ nhìn em dịu dàng đáng yêu là thế, sao lúc tỉnh em lại khác hẳn nhỉ?

Nắng Hạ hét kên:

- Có về không?

Huy Linh đứng lên và làm động tác quen thuộc

- đưa tay sỏ túi quần, anh nhìn cô lém:

- Chẳng ai giống Nắng Hạ, người yêu đến chơi mà suốt ngày đuổi về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!