Chương 3: (Vô Đề)

Đã một lúc lâu rồi Nắng Hạ vẫn không tài nào mở được cái cánh cửa quái ác này ra. Huy Linh thì vẫn ngồi trên giường thách thức, chỉ cần nhìn thấy điều đó thôi là cô càng quyết tâm làm mọi cách để có thể thoát được ra ngoài, cho dù có phải phá tung nó ra cũng được. Cô đá vào cửa, đập cửa, hét to nhưng cũng chẳng ăn thua. Cuối cùng, cô cũng phải quay sang hỏi Huy Linh một cách trống không:

- Mở cửa sao đây?

- Muốn cũng chẳng được đâu, đúng sau mười ngày người ta mới mở nó ra. Nhìn Huy Linh là cũng biết anh đang hả hê với điều anh vừa nói.

Nắng Hạ trố mắt:

- Chẳng lẽ không có cách nào mở nó ra được sao?

- KHÔNG!!!... Huy Linh quả quyết.

Nhưng sau một hồi ngẫm nghĩ, Huy Linh reo lên nho nhỏ như vừa phát hiện được điều gì hay ho lắm.

- À! Có một cách đấy, có một cách thoát được ra ngoài cánh cửa ấy đấy.

- Cách gì?

- Cửa sẽ được mở nếu như cô đồng ý ăn một lá lái. Nếu đi qua, cô còn sống thì tốt, còn nếu không cô sẽ trúng độc mà chết. Huy Linh mấm môi giấu đi nụ cười.

- CHẾT? Sao kì cục vậy? Chỉ việc mở cửa cho tôi ra là xong mà còn rắc rối như thế ư? Đôi mắt Nắng Hạ mở to hơn bình thường.

- Đó là phong tục ở đây. Vì cánh cửa chỉ được mở sau mười ngày, cô đòi mở trước, đó là thử thách cho cô. Mà nói trước, nếu còn sống sót mà ra khỏi đây thì cô cũng không được mạnh khoẻ như những người bình thường đâu. Có giỏi thì cô cứ đi đi. Càng tốt, càng rảnh nợ. Khuôn mặt Huy Linh vênh lên đáng ghét.

- Rảnh nợ? Ai là nợ của ai chứ? Có chết tôi cũng không bao giờ ở lại trong căn phòng quái quỷ này đâu, thà chết còn hơn là tôi phải sống ở một nơi mà tôi chẳng quen biết ai như thế này, chẳng có một người thân yêu nào bên cạnh cả.

Huy Linh bỗng giật mình và khẽ nhăn trán lại đăm chiêu suy nghĩ. Nắng Hạ hỏi ngay:

- Lá lái đâu?

Huy Linh cúi mặt nói:

- Lá màu xanh tròn xoe ấy.

Nắng Hạ hùng hổ tiến tới dàn dây leo bên hồ, tìm hái lá ăn. Cô nhai một lá vội nhăn mặt kêu:

- Lá gì mà chua thế? Khiếp! Chua ghê quá!

Huy Linh thoáng chút ngạc nhiên:

- Sao lại chua? Lá đó chát mà. Cô sao thế? Điên quá đến mức không phân biệt được mùi vị rồi hả?

- Chua thật mà? Nắng Hạ khăng khăng.

Huy Linh đang cố tìm một lời nào đó để đáp trả lại Nắng Hạ…

SẦM !!!! ......

Có tiếng gì đó đổ mạnh xuống nền nhà. Huy Linh vội quay mặt lại.

Nắng Hạ, cô đã đang nằm xoài trên mặt đất, bất động. Huy Linh chạy đến gần Nắng Hạ, anh nhìn cô rồi cười chịu thua:

- Cô ta ngốc thật mà. Nói là lá lái, cô ta lại đi bất quả của nó ăn, cũng may mà không nhầm sang loại khác, chết người như chơi.

Lá lái có tác dụng giải nhiệt nhưng quả của nó thì lại có tác dụng gây mê, người ăn phải sẽ bị hôn mê trong vòng hai ngày. Anh bế xốc cô lên một cách dễ dàng, đặt cô lên giường, anh đứng nhìn cô hồi lâu:

- Cô được lắm! Dám mắng xa xả vào mặt tôi như thế. Rồi cô sẽ phải hối hận cho xem.

Anh hơi sững người lại, trước mắt anh hình như không còn là cô gái mà hôm qua anh đã thờ ơ đưa đôi mắt nhìn qua một lượt rồi lại hờ hững cụp hàng mi xuống nhanh chóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!